Có lẽ, cái khó của người nghệ sĩ không nằm ở kỹ thuật hay chất liệu, mà ở chính việc dám dấn thân và đối diện với những thử thách. Đó cũng là tinh thần của Bùi Chát, một nghệ sĩ luôn bước đi và liên tục “ứng biến” với chính mình.

Chân dung nghệ sĩ Bùi Chát. Nguồn: Bài viết Bùi Chát đang trôi được đăng tải trên Diễn đàn Câu lạc bộ Văn đoàn Độc lập Việt Nam.
Người nghệ sĩ và sự “lạ đời”
Sinh năm 1979, lớn lên ở Hố Nai, tốt nghiệp cử nhân văn chương và luật, nghệ sĩ Bùi Quang Viễn chọn cho mình một nghệ danh Bùi Chát. Trước khi được biết đến với tư cách một họa sĩ, anh từng là một “dị nhân” trong thi ca với bảy tập thơ đầy nghịch ngược, gây chấn động không gian văn chương đương đại.
Với anh, thơ là cách khẳng định bản ngã, là một hành động phản kháng những giới hạn. Trong tập Chúng ta đang trôi đi đâu?, anh từng viết:
“Tôi đến và tiếp tục
Chống lại tôi
Như đã từng chống lại tôi
Của ý nghĩa
Của các biểu tượng”
Nhưng cái “chống lại” ấy không dừng ở thơ. Một ngày, anh rẽ ngang sang hội họa, xem tranh như một ngôn ngữ khác để nối dài tư duy chữ nghĩa. Trong chuyên mục “Những suy nghĩ trở lại” của tập thơ ấy, anh ghi chú ở số 53: “Làm thơ là làm ngôn ngữ. Làm hội họa tôi chọn làm màu”, nghe vừa hóm hỉnh, vừa nghiêm túc.

Các tác phẩm trong Triển lãm Tranh cùng khổ Chín lăm mét ba (2023). Nguồn: Album tên Tranh cùng khổ được đăng tải trên Facebook cá nhân của Bùi Chát.
Nhận thấy mình “làm màu” phải làm cho đúng chất, từ năm 2019, Bùi Chát chuyên tâm vào hội họa, sáng tạo nên phương pháp riêng mang tên Hội họa Tình huống (Situation Painting). Đây là một phương pháp tự do, không dựa trên bất kỳ ý tưởng hay bản phác thảo nào từ trước. Anh coi việc vẽ là một cuộc trình diễn nội tâm, và mỗi tác phẩm là "dấu vết" của những cảm xúc bộc phát trong khoảnh khắc đó. Tinh thần này gần với triết lý Hiện sinh của Jean-Paul Sartre, nơi con người tìm thấy sự tự do tuyệt đối trong từng hành động và sự dấn thân vào những tình huống. Với anh, hội họa chính là việc bản thân phải xử lý và đưa giải pháp cho những điều không lường trước.
“Hội họa Tình huống không bao giờ bận tâm việc vẽ cái gì hoặc vẽ như thế nào, Hội họa Tình huống chỉ giải quyết vấn đề: thế nào là vẽ?”
Điểm gặp gỡ giữa Bùi Chát và triết học Hiện sinh nằm ở chỗ: cả hai đều xem hành động sáng tạo như một sự khẳng định tồn tại. Sartre cho rằng con người là “hữu thể bị ném vào đời”, và mỗi quyết định, mỗi cử chỉ đều là một sự lựa chọn tự do. Khi anh đứng trước tấm toan trắng, anh cũng trong tình thế “bị ném” vào một tình huống không đoán định trước, buộc phải lựa chọn và phản ứng. Tranh của anh vì thế mang dấu vết của sự hiện diện tức thì, không phải sản phẩm đã định trước. Ở đây, màu sắc và đường nét trở thành chứng nhân cho sự hiện hữu, giống như cách văn bản hiện sinh luôn hướng về kinh nghiệm sống động, chưa được khái niệm hóa.

Một góc của Triển lãm Bước xuống cầu thang và tìm (2023). Nguồn: Album tên Bước xuống cầu thang được đăng tải trên Facebook cá nhân của Bùi Chát.
Dịch giả Hà Vũ Trọng từng nhận xét: Khác với nhiều nhà thơ hay nhà văn chỉ “mượn” hội họa để minh họa ý tưởng, Bùi Chát thực sự nghiêm túc nghiên cứu và dấn thân. Việc anh dịch Về cái tinh thần trong nghệ thuật của Kandinsky (Domino, 2019), cuốn sách được coi như “kinh thánh” của hội họa trừu tượng, cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng về nền tảng tư tưởng. Từ đó, anh lựa chọn con đường Nghệ thuật Phi hình thể (Art Informel). Đây là một phong cách nghệ thuật chú trọng vào sự biểu cảm tự nhiên của chất liệu và cử chỉ, hoàn toàn từ chối các hình thể hay hình khối quen thuộc. Nó đề cao tính bất ngờ và dấu vết của hành động, cho phép họa sĩ thể hiện cảm xúc một cách trực diện nhất thông qua màu sắc và đường nét mà không bị ràng buộc bởi bất cứ hình thức cụ thể nào.
Nếu hội họa trừu tượng thường tìm cách thoát ly hình ảnh và hiện thực, thì nghệ thuật Phi hình thể anh theo đuổi lại nhấn mạnh tính tùy hứng và quá trình. Nó không chỉ là “không hình” (a-form), mà còn là một sự khước từ mọi cấu trúc đã thành nếp. Vì vậy, khi đặt Bùi Chát bên cạnh những nghệ sĩ trừu tượng như Kandinsky hay Malevich, ta nhận ra điểm riêng: họ thường khởi đi từ một hệ thống triết học, còn anh lại chọn xuất phát từ sự ứng biến. Sự khác biệt này khiến tác phẩm của anh gần hơn với tinh thần tự do và bất định của Hiện sinh, thay vì hướng đến một vũ trụ ký hiệu khép kín.
“Mỗi lần tôi vẽ xong một mảng màu hay một nét, nó lại nảy sinh thêm một tình huống khác để mình phải xử lý. Cứ thế, dần dần bức tranh hiện lên, cụ thể hơn, bất ngờ hơn. Tôi gọi đó là hội họa tình huống, vì nó luôn biến đổi theo từng khoảnh khắc, và cách mình đối diện với nó cũng không bao giờ lặp lại.”
Tạng người dành cho “Trừu tượng”
Việc đến với hội họa, đặc biệt là trường phái Trừu tượng, với Bùi Chát, không phải do một sự lựa chọn lý trí mà như biểu hiện tự nhiên của một “tạng người”.
“Tôi nghĩ không hẳn là mình chọn, mà nó là một cái gì, nó thuộc về cái tạng người, một cái kết cấu về cơ thể bên trong cái tinh thần ấy.”

Một góc sự kiện Xổ tranh đón Tết (2025). Nguồn: Facebook cá nhân của Bùi Chát.
Vượt qua cái mác “lạ đời, khó hiểu” của Trừu tượng, cách nhìn nhận ấy giúp anh hấp thụ từ nhiều bậc thầy để hình thành phong cách riêng, tổng hợp mà không vay mượn. Nếu Malevich xây dựng lý thuyết tối giản qua hình học, thì Bùi Chát phóng khoáng hơn, theo đuổi sự ngẫu hứng cảm xúc. Nếu Pierre Soulages cả đời trung thành với màu đen và ánh sáng, thì Bùi Chát lại không ngừng biến đổi, để màu sắc được phóng túng trên toan và cả những chất liệu “lạ đời” khác.
Với anh, hội họa như một công đoạn ứng biến linh hoạt, không bắt nguồn từ lý thuyết mà từ chính tình huống đặt ra. Anh tự đưa ra những định nghĩa thú vị riêng của mình:
“Hội hoạ Tình huống không bắt đầu và kết thúc bằng các ý tưởng, mà chỉ bắt đầu và kết thúc bằng các tình huống và cách ứng xử với tình huống.”
Năm 2022, triết lý này được thử thách trong chính thực tại, khi anh tổ chức triển lãm cá nhân đầu tiên mang tên “Ứng tác/Improvisation”. Triển lãm diễn ra trong không gian một quán cà phê, không giấy phép. Sự việc gây tranh luận dữ dội về việc tranh bị thu giữ, khả năng tiêu hủy, biến toàn bộ sự kiện thành một “tình huống nghệ thuật” có thật trên con đường anh theo đuổi.
Những tên tuổi lớn trong giới nghệ thuật như ông Nguyễn Quang Thiều, họa sĩ Lương Xuân Đoàn – Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam – cùng nhiều đồng nghiệp khác đã lên tiếng ủng hộ, đồng tình với việc giữ lại và không tiêu hủy 29 bức tranh Trừu tượng tâm huyết của Bùi Chát. Những tiếng nói ấy như một bàn tay chìa ra giữa biến cố, giúp anh không chỉ vực dậy tinh thần mà còn củng cố niềm tin rằng con đường sáng tạo của mình có giá trị.
“Nghệ thuật có thể không cần đến ý nghĩa, nhưng nghệ thuật cần tình huống. Tình huống là ý nghĩa cơ bản nhất của nghệ thuật.”

Không gian trưng bày Triển lãm Ứng tác (Improvisation 2022). Nguồn: Bài viết Họa sĩ Bùi Chát bị xử phạt vì triển lãm không phép, chủ động tự tiêu hủy tranh được đăng tải trên trang Vietnam Net.
Câu chuyện ấy không chỉ dừng lại ở một vụ việc hành chính, mà mở rộng thành một nỗ lực đi tìm tiếng nói cho quyền tự do sáng tạo. Sự kiện ấy cũng trở thành một sự kiểm nghiệm cho lý tưởng của anh bằng đời sống. Và thay vì lùi bước, anh chọn tiếp tục: trong thời gian ngắn sau đó, nhiều triển lãm mới ra đời, như một lời tri ân dành cho công chúng và chính tác phẩm của mình.
Đằng sau tất cả, dễ nhận ra nguồn cảm hứng của anh không đến từ hào quang hay thị trường, mà từ việc thúc đẩy bản thân đứng trước toan trống, chấp nhận sự bất định và bắt đầu “phiêu” với khoảnh khắc. Khi đó, một thôi thúc khiến anh quệt những vệt màu đầu tiên, và cứ thế, mảng này dẫn dắt mảng kia.
“Hứng thú duy nhất của tôi chính là: Làm sao để đẩy mình đến trước mặt toan, và cầm cọ lên vẽ.”
Bùi Chát phóng khoáng như thế. Với anh, nghệ thuật không phải là đích đến, mà là sự ứng biến với mọi điều xảy đến. Vậy, những tình huống ấy là gì và anh đã hiện diện để ứng biến ra sao? (Còn tiếp)
Related articles
Bảy Tám Năm, chờ nghệ thuật hiện qua toan trắng, chassis
Còn chơi, hay rời cuộc; hiện diện, hay tan biến, đâu mới là giá trị của nghệ thuật? Câu hỏi ấy, có lẽ vừa vặn là ý niệm mà Bùi Chát gửi gắm trong 29 tác phẩm treo tại không gian trong suốt của Con Art Gallery. Một góc không gian trưng bày của Triển lãm tại Con Art Gallery. Nguồn: Artonis Tài tình ba chữ “Bảy Tám Năm” Triển lãm diễn ra vào dịp cận Tết, nhằm 17 tháng Chạp, và theo chia sẻ của Bùi Chát, cái tên Bảy Tám Năm mang nhiều tầng nghĩa, cần được bóc tách dần. “Hồi nhỏ tụi tôi hay chơi bài ngầu mỗi dịp Tết. Mỗi ván phải lựa ba lá sao cho tổng là bội số của mười, như 7 - 8 - 5 cộng lại là 20 thì gọi là có ngầu. Có ngầu thì được bày bài và chơi tiếp, không thì phải bỏ ván.” Từ luật chơi ấy, Bùi Chát đặt cho mình một câu hỏi khác: với tranh và với nghệ thuật, thế nào mới là “có ngầu”? Nghệ thuật, cũng như một canh bạc dài hơi, nơi người nghệ sĩ tự quyết định mình còn dám ở lại bàn chơi hay không. Thành công hay thất bại chỉ lộ diện khi ván bài kết thúc, trong khi nghệ thuật, về bản chất, hiếm khi cho biết đâu là hồi kết của nó. Nghệ sĩ Bùi Chát tại buổi khai mạc Triển lãm. Nguồn: Artonis. Nhưng Bảy Tám Năm không dừng lại ở minh họa trò chơi. Con số ấy còn trực tiếp chỉ đến tuổi thọ của tác phẩm. Trong dự án này, Bùi Chát kết hợp với một nhà nghiên cứu hóa học để tạo ra một loại dung môi đặc biệt. Khi pha vào màu vẽ, dung môi khiến các lớp sơn phai dần theo thời gian. Theo tính toán, sau khoảng bảy đến tám năm, toàn bộ màu sắc sẽ biến mất, để lại tấm toan trắng. Tác phẩm không bị phá hủy từ bên ngoài, cũng không bị can thiệp hay thay thế; nó được lập trình để tự tan rã. Như giám tuyển Lý Đợi nhận định: “Với Bùi Chát, đây không phải là một mánh lới kỹ thuật, mà là một lập luận thẩm mỹ được phát biểu bằng vật liệu: tranh không cần sống mãi để được xem là nghệ thuật. Việc chúng tan rã không làm giảm giá trị, mà mở ra một phẩm tính khác - phẩm tính của thời hạn.” Chỉ với ba chữ Bảy Tám Năm, lối chơi chữ quen thuộc trong thơ, cùng ý niệm về sự hiện hữu và biến mất, được Bùi Chát đưa sang hội họa một cách nhất quán. Ở đó, nghệ thuật không còn là thứ cần được bảo quản vô hạn, mà là một trải nghiệm được sống trọn trong thời gian hữu hạn của chính nó. Cược một ván bài nghệ thuật Trong nghệ thuật đương đại, việc thách thức tính bền vững của tác phẩm không phải điều mới. Tuy nhiên, mỗi nghệ sĩ lại lựa chọn một điểm đặt khác nhau cho câu hỏi về sự hữu hạn. Với Comedian (2019) của Maurizio Cattelan, hình ảnh trái chuối thật dán băng keo lên tường thường được xem như biểu tượng của nghệ thuật hữu hạn. Vật thể rõ ràng có thời hạn: chuối sẽ thối, băng keo sẽ rơi. Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ, chính khả năng thay thế vô hạn của vật liệu lại đảm bảo cho tính “bất tử” của tác phẩm. Khi một trái chuối hỏng, một trái khác được thay thế, và Comedian tiếp tục tồn tại như một ý niệm có thể tái hiện không giới hạn. Ở đây, luật chơi của thị trường và chứng chỉ sở hữu trở thành phần cốt lõi giữ cho tác phẩm sống tiếp. Trong khi đó, với dự án Chúa, Phật và Trò chơi xếp hình, Bùi Thanh Tâm đặt ra một thách thức khác: liệu người xem có dám tin để tác phẩm hiện diện? Thông qua việc kết hợp khoa học và hội họa, tác phẩm chỉ thực sự tồn tại trong khoảnh khắc người xem chấp nhận luật chơi nhận thức ấy, nhìn vào tấm toan gần như trắng để tin vào sự hiện hữu và giá trị của nghệ thuật. Một số tác phẩm mới trong loạt Bảy Tám Năm. Nguồn: Artonis. Bảy Tám Năm của Bùi Chát tiếp tục đi một bước nữa. Anh không hỏi người xem có tin để tác phẩm xuất hiện hay không, mà hỏi: liệu ta có dám tin vào giá trị của nghệ thuật khi biết chắc nó sẽ biến mất? Không có sự thay thế như Cattelan, không có sự tái hiện lặp đi lặp lại của Pop Art như Bùi Thanh Tâm. Khi màu sắc phai đi, tác phẩm không còn khả năng phục hồi, không còn đối tượng để bám víu. Thứ còn lại chỉ là tấm toan trắng, khung châssis và ký ức của người đã từng đứng trước nó. Ở đây, cái hữu hạn không phải là hiệu ứng, mà là đích đến. Bùi Chát đặt người xem vào một tình huống thách thức: nếu nghệ thuật quay trở về trạng thái vô nghĩa của vật liệu, liệu giá trị thẩm mỹ có hoàn toàn biến mất, hay nó đã kịp dịch chuyển sang một dạng tồn tại khác, tồn tại trong trải nghiệm, trong ký ức, trong sự nhận thức về “giá trị hiện hữu” của nghệ thuật? Câu hỏi ấy không đòi câu trả lời tức thì. Nó chỉ yêu cầu một sự can đảm: dám ở lại bàn chơi, ngay cả khi biết trước rằng ván bài này không có người thắng. Thông tin Triển lãm Triển lãm Bảy Tám Năm của nghệ sĩ Bùi Chát diễn ra tại không gian trong suốt của Con Art Gallery, một địa điểm vừa vặn để kéo dài câu hỏi về sự hiện diện và tan biến của tác phẩm sang đời sống xung quanh. Con Art Gallery là không gian mới khánh thành tại khu Đảo Kim Cương. Tên gọi “Con Art” bắt nguồn từ chữ “Cồn”, cách gọi cũ của khu vực này trong ký ức đô thị Sài Gòn, khi chuyển sang tiếng Anh đã vô tình tạo nên một nghĩa mới: continue và contemporary. Với chủ gallery, đó cũng là một lời hứa: tiếp nối sự hiện diện của nghệ sĩ và tác phẩm, đồng thời mở ra một không gian cho nghệ thuật đương đại được sống cùng thời gian, thay vì bị đóng khung trong tính lưu trữ. Không gian và tác phẩm nhìn từ bên ngoài vào. Nguồn: Artonis. Triển lãm diễn ra từ 04/02 đến 28/02/2026 tại Con Art Gallery, Đảo Kim Cương, phường Bình Trưng, TP.HCM. Mở cửa tự do cho công chúng yêu nghệ thuật từ 09:00 đến 21:00 mỗi ngày. Và biết đâu, trong quãng bảy đến tám năm tiếp theo, khi màu sắc trên toan dần rút lui, mỗi người xem sẽ tự tìm thấy câu trả lời của riêng mình cho câu hỏi mà triển lãm để ngỏ: điều gì còn lại, khi không còn gì để nhìn?
Đi xem Bùi Chát cụ thể “những trừu tượng trong lòng”
Đến thăm xưởng vẽ anh vài tháng trước đã thấy tranh chen nhau, vậy là hiểu Bùi Chát lại rục rịch cho những điều sắp tới. Và nói là làm, Bùi Chát cùng người em - người bạn thân thiết từ những ngày đầu, nhà thơ Lê Văn Đồng, cùng đơn vị 22 Gallery, đã mang đến triển lãm lần thứ 13 mang tên “Cụ Tượng” đến với không gian của TAA Gallery. Góc trưng bày tranh khổ lớn tại triển lãm. Nguồn: Art Photographer Trà Trương. “Cụ Tượng” một cái tên Thoạt nghe cái tên, cứ tưởng anh chuyển hẳn sang vẽ chân dung trừu tượng một cụ nào đó, đã bí ẩn là cảm hứng cho anh suốt khoảng thời gian qua. Ấy vậy mà, vào không gian mới biết, 42 tác phẩm sơn dầu trừu tượng đủ kích thước, được sắp đặt theo từng giai đoạn, vẫn là tranh trừu tượng của một cá tính rất Bùi Chát. Nhận ra thắc mắc của người xem về cái tên triển lãm lần này, anh cười và giải thích. “Tôi gọi nó là Cụ Tượng vì tôi không trừu tượng hóa hiện thực, mà hiện thực hóa cái trừu tượng có sẵn trong mình, lôi nó ra thành màu, thành nét, một cách rất trực tiếp. Tình cờ chữ ‘cụ tượng’ trong ngôn ngữ học cũng nghĩa là không qua trung gian, hợp quá nên tôi mượn luôn. Thành ra tranh tôi trông trừu tượng, nhưng với tôi nó… cụ tượng.” Buổi khai mạc cũng có sự góp mặt của hai “nhà thơ” và nhà báo - nghiên cứu nghệ thuật Lý Đợi cùng Lê Văn Đồng, người đồng hành lâu năm, bổ sung những câu chuyện lịch sử thú vị cho cái tên “Cụ Tượng” này. Từ trái sang phải: Nghệ sĩ Bùi Chát - 22 Gallery Founder Trần Uyên - Nhà thơ Lê Văn Đồng - Nhà nghiên cứu nghệ thuật Lý Đợi trong buổi khai mạc. Nguồn: Art Photographer Trà Trương. “Cái chữ ‘cụ tượng’ là một nỗ lực chế chữ của những người làm thơ như tôi và Bùi Chát.” Lý Đợi chia sẻ. Anh nhắc lại rằng khoảng 90 năm trước, Hàn Mặc Tử là người đầu tiên đề xuất chữ này khi tiếp xúc với Symbolism. Khi đó, các dịch giả và giới lý luận Việt Nam chọn dịch Symbolism là “tượng trưng” hoặc “biểu tượng”, nhưng Hàn Mặc Tử muốn tìm một từ thoát khỏi sự cứng nhắc của khái niệm, nên mới “chế” ra chữ “cụ tượng” để nhấn mạnh tính chất của hình ảnh và cảm giác, chứ không phải sự đại diện. Lý Đợi xem việc đặt lại thuật ngữ này trong triển lãm của Bùi Chát là “một hành vi phản tư, phản biện lại những ý niệm du nhập vào Việt Nam từ thời Pháp thuộc, rất mang tính tiền phong mà cố thi sĩ Hàn Mặc Tử đã làm được”, theo đó, cũng thấy tinh thần không tiếp nhận thụ động các lý thuyết ngoại lai mà biến chúng thành ngôn ngữ riêng mà các nghệ sĩ Việt Nam đã và đang thực hành. Người đồng hành với Bùi Chát từ triển lãm đầu tiên, nhà thơ Lê Văn Đồng bổ sung một góc nhìn khác. Theo anh, Hàn Mặc Tử tạo ra chữ “cụ tượng” để “diễn tả tính cách của màu sắc chứ không đại diện màu sắc”. Trong bối cảnh trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương mới hoạt động khoảng 10 năm, nhiều họa sĩ vẫn vẽ đúng hình, đúng dáng, nên các nhà thơ tiên phong tiếp nhận lý thuyết hội họa trừu tượng. Điều này đặc biệt phù hợp với cách Bùi Chát xem tranh là trạng thái được vật chất hóa. Khi anh chọn tên triển lãm là “Cụ tượng”, đó không phải hành động hồi cố về thơ ca tiền chiến, mà là cách đưa chữ ấy về đúng bản chất để cảm xúc hiện hình. “Chúng tôi hy vọng mọi người xem tác phẩm của Bùi Chát sẽ thấy tính cách màu sắc của anh, chứ không phải chỉ màu sắc cụ thể.” Tác phẩm đã được nhà sưu tập chọn trong đêm khai mạc. Nguồn: Artonis. Màu sắc của Bùi Chát Từ tinh thần “Hội họa Tình huống” vốn gắn với lối thực hành của mình, “Cụ Tượng” là dấu mốc kỷ niệm giúp Bùi Chát nhìn lại hành trình đã qua một cách trực tiếp, không phác thảo, không chuẩn bị. Nếu hội họa tình huống đặt trọng tâm vào phản ứng, thì “Cụ Tượng” lại hướng đến sự chuyển hóa. Các tác phẩm từ 2019 đến 2024 trải dài trong không gian triển lãm thành nhiều khu vực, tranh đi theo niên biểu, từ những mảng màu đặc quánh đối thoại với các đoạn màu loãng như nước, những tấm toan thô dài chưa kịp cố định phần đuôi nằm kề bên những bức đã được chăm chút nhiều tháng, và có cả những bức khổ lớn, màu dịu nhẹ hơn, đâu đó là những bóng hình tựa đầu vào vai nhau, mà anh vô tình nhận ra, rồi quệt màu lên toan một cách tự nhiên. Màu sắc cho những bức tranh mới, theo anh, đã được anh tiếp nhận một tinh thần từ Piet Mondrian. Những vùng màu được tiết lập, đường chia vừa đủ, không quá rạch ròi nhưng tạo cảm giác trật tự đang hình thành trong hỗn độn. Dĩ nhiên, anh không đi theo chủ nghĩa Tân Tạo Hình và cũng không tuyệt đối hóa đường thẳng hay màu nguyên, anh cho chúng cấu trúc hơn, vẫn là những vệt màu khi chắc tay, khi loan, và ẩn hiện một điều gì đó cụ thể như những cái ôm, hoa bung nở, và cả những điều thú vị chờ người xem tự nhìn thấy. Một góc trưng bày tác phẩm tại TAA Gallery. Nguồn: Artonis. Người xem có thể đến để xem tranh, nhưng cũng là dịp nhìn một quá trình, cách một họa sĩ tự định nghĩa lại ngôn ngữ của mình khi cảm xúc và kỹ thuật cùng chạm đến một điểm chín. Các tác phẩm được sắp xếp cũng “thẳng thắn ý tứ”, triển lãm không ép người xem vào bất kỳ lược đồ giải thích nào. Chính Bùi Chát khi được hỏi dụng ý cho việc chọn bức tranh cụ thể để đưa vào poster, anh cũng thừa nhận bức tranh ấy không phải đặc biệt hơn các bức khác, chỉ “dễ thiết kế hơn”. Bùi Chát là vậy đó, anh không phân hạng, không đề xuất tác phẩm trung tâm. Mỗi bức đều có đời sống riêng, như những mảnh hỗn độn đã kịp nén lại thành hình, chờ người yêu tranh, kiếm sự đồng điệu. Thông tin triển lãm Không theo tuyến tính chủ đề, phòng tranh được bố trí thành nhiều “đảo”, mỗi đảo phản chiếu một giai đoạn tâm lý và kỹ thuật. Vẫn đó một tinh thần rất “hội họa tình huống”: không sửa soạn, không dàn dựng, không làm đẹp lại. Triển lãm mở cửa tự do đón công chúng yêu nghệ thuật từ ngày 14.11.2025 đến hết ngày 20.11.2025 tại không gian thú vị của TAA Gallery số 29 đường 103 - TML, Phường Cát Lái, TP.HCM.
Bùi Chát – Làm thơ, vẽ tranh - Nghệ thuật (kỳ 02)
Với Bùi Chát, nghệ thuật chỉ thật sự hiện hữu khi là một trải nghiệm trực tiếp, một sự va đập với thực tại. Vì thế, anh từ chối mọi ý niệm tiền lập, mọi giáo điều hay phác thảo định sẵn. Tình huống như sự hiện diện Tinh thần ấy chính là cốt lõi trong hoạt động nghệ thuật của Bùi Chát, một tinh thần mà họa sĩ Ngô Lực từng chia sẻ rằng: thế hệ họ không tin vào tính độc đoán của nghệ thuật, không tin vào những giáo điều cũ rích khi mô tả một nghệ sĩ như sự đúng đắn tối thượng, mà chỉ tin vào những gì đang diễn ra, vào sự đúng đắn trong từng hoàn cảnh và, trên hết, vào những gì họ trực tiếp chứng kiến trong thực tại. Bùi Chát, Không đề 1. Nguồn: Bài viết Tràn ngập cảm xúc với 'Những hiện diện vô hình' của họa sĩ Bùi Chát, Báo Thanh Niên. Giám tuyển Phạm Thị Điệp Giang cũng từng nhấn mạnh: nhắc đến Bùi Chát là nhắc đến người nghệ sĩ luôn bắt đầu từ cú lia cọ sai, vết màu tràn mép, khoảnh khắc mất kiểm soát. “Nội dung” chỉ xuất hiện sau hành động, triển lãm trở thành nơi va đập giữa sáng tác, nhìn và phản ứng. Đó cũng chính là tinh thần mà Guy Debord từng nhấn mạnh về sự trải nghiệm trực tiếp và vai trò của “tình huống” trong đời sống. Thay vì hiểu sẵn ý niệm của tác phẩm, người thưởng lãm phải ở đó và tự do phản ứng. Nghệ thuật, từ đó, không dừng ở tác phẩm, mà là quá trình tương tác sống động giữa nghệ sĩ và khán giả. Sáng tạo của Bùi Chát là hành trình bất định, nơi cái sai và sự ngẫu nhiên trở thành chất liệu. Anh không bao giờ cố định “chủ đề”, mà để tác phẩm tự hình thành qua từng lớp màu, từng tình huống. Để thể hiện tinh thần ấy, anh liên tục thử nghiệm với các chất liệu, không đóng khung trong một phong cách cố định. Ở triển lãm Được rồi, được rồi (2021) những khung giường xếp chống dịch trở thành tranh, như một cách tự trấn an, biến căng thẳng thành sáng tạo. Còn ở triển lãm Gieo dó ngồi ngó (2022–2024), 23 bức tranh mực tàu trên giấy dó, linh hoạt đến mức tạo hiệu ứng như sáp dầu, lại hòa trộn truyền thống phương Đông và thể nghiệm đương đại. Một số tác phẩm làm từ giường xếp tại xưởng vẽ của nghệ sĩ trong Triển lãm Được rồi, được rồi (OK Fine - 2023). Nguồn: Bài viết Triển lãm 1 ngày tưởng niệm Covid-19 của Bùi Chát, Báo Pháp luật Việt Nam. Tiến sĩ Nguyễn Thị Từ Huy đã nhận xét: "Hội họa của Bùi Chát quả đặt người xem trước một sự xóa bỏ ý tưởng... không theo một cấu trúc tạo nghĩa nào.". Có thể thấy, ở anh, “sự hiện diện” chính là chìa khóa, vừa cho nghệ sĩ ứng biến trước toan trống, vừa cho khán giả hiện diện để cảm nhận. “Ban đầu các nhà sưu tập chưa ưng, nhưng dần họ khen mình vẽ “lên tay”, bảo tranh có nhiều chất thơ. Nhờ vậy, họ tiếp nhận dễ hơn mà không cần giải thích.” Chính từ những trải nghiệm này, Bùi Chát tiếp tục bước sang những thử nghiệm mới, mở ra hành trình tiếp theo trong hội họa. Bùi Chát, Tranh giấy dó, trưng bày trong Triển lãm Gieo dó ngồi ngó, 2024. Nguồn: Bài viết Bùi Chát lần đầu triển lãm tranh trên giấy dó, Báo Dân Việt. Bước qua để bước tiếp Từ “Dị nhân thơ” rẽ sang hội họa, những giai đoạn đầu vấp phải nhiều chê bai, chỉ trích với lối thực hành mang tính hình thức Phi hình thể hay Phi diễn ngôn, những nỗi suy tư từ góc nhìn của Tiến sĩ Hoàng Phong Tuấn. “Tự thân những tâm hồn nghệ thuật đích thực ấy cảm thấy việc chống diễn giải không đơn thuần là vượt bỏ, mà trên hết, là trở về với cái cá biệt của chính mình khi đến với nghệ thuật, là từ chối cưỡng nghĩa cho nó, là để cho nghệ thuật tự xảy đến cùng những hiệu ứng thân xác, những "cú chạm" (click), như Wittgenstein đã nói.” Chính những áp lực ấy, cùng sự đối thoại liên tục với công chúng về tinh thần Phi diễn ngôn, đã trở thành động lực để anh trau dồi. Điều này lặp lại một ý tưởng mà Bùi Chát từng thể hiện trong tập thơ của mình: “Có lẽ điều duy nhất cần thiết để nghệ sĩ thể hiện qua tác phẩm chính là tư duy.” Bùi Chát, góc trưng bày các tác phẩm Không đề, Triển lãm Mét Mét Ba, 2024. Nguồn: Chụp bởi Trà Trương, được đăng trên Facebook cá nhân Bùi Chát Triển lãm Vùng Lụa là một minh họa rõ nét cho luận điểm này. Đây là triển lãm cá nhân thứ 6 của Bùi Chát, được khai mạc vào năm 2024 tại TP.HCM, trưng bày 19 tác phẩm sơn dầu được sáng tác trong giai đoạn 2021-2022, thời kỳ chịu ảnh hưởng nặng nề của đại dịch. Tên gọi "Vùng Lụa" không phải về chất liệu, mà được lấy cảm hứng từ khoảnh khắc giữa ngủ và thức, nơi những luồng ánh sáng và màu sắc mờ nhạt, hỗn độn xuất hiện. Theo nhà phê bình mỹ thuật Hà Vũ Trọng, thủ pháp vẽ của Bùi Chát gợi nhớ đến kỹ thuật 'sfumato' của Ý, một phong cách nổi tiếng với việc làm mờ đường nét, tạo hiệu ứng chuyển màu mềm mại như khói. Việc bày tranh và ra mắt công chúng với tần suất đều đặn cũng là một chiến lược “lạ đời.” Thay vì “giữ tác phẩm” để tạo khoảng cách, Bùi Chát lại chọn sự hiện diện thường xuyên, nhờ đó giúp anh gần gũi hơn với công chúng. “Tôi không thể nói rõ phương án nào lợi hơn, nhưng đây là lựa chọn của tôi. Nếu làm mỗi năm một triển lãm, tác phẩm sẽ chín hơn, được nhà sưu tập tin tưởng và dễ tiêu thụ hơn. Nhưng cách của tôi là xuất hiện nhiều triển lãm trong cùng một năm, tạo cảm giác bất ngờ và ấn tượng mạnh cho khán giả.” Bùi Chát, Không Đề 14, sơn dầu trên canvas, 150 x195 cm, 2021. Trưng bày trong Triển lãm Vùng lụa (2024). Nguồn: Bài viết "Vùng lụa" hay vùng thay đổi nhận thức trong tranh trừu tượng của Bùi Chát, Lofficiel Vietnam Anh hướng đến sự đồng điệu với những nhà sưu tập và người yêu nghệ thuật. Các triển lãm của Bùi Chát, vì thế, luôn mang tính phi tuyến, mở ra không gian tương tác cho khán giả. Người anh em thân thiết của anh, họa sĩ Ngô Lực cũng từng chia sẻ: “Trong nhiều năm theo dõi và đồng hành cùng Bùi Chát tôi thấy ở anh một tinh thần tiên phong dám dấn thân tìm tòi trong sáng tạo nghệ thuật và trong nhiều hoạt động khác nhau. Anh không bị giới hạn bản thân trong bất kỳ hoàn cảnh nào.” Đón nhận là sự ứng biến thú vị nhất “Tôi chọn cho mình một lối đi thú vị: không phong cách, không phác thảo, không ý tưởng và không thông điệp.” Cái “không” ấy thoạt nghe như phủ định, nhưng thực chất lại khẳng định cách anh sáng tác: đặt tất cả vào sự ứng biến. Nếu nhìn anh làm việc, sẽ thấy rõ những tuýp sơn, cọ vẽ vương vãi trên sàn; ngẫu nhiên thế nào thì anh dùng thế ấy. Chính cái ngẫu nhiên ấy lại mở ra những bất ngờ cho cảm hứng tự phát. Anh từng ví von: “Mỗi lần thực hành nghệ thuật là mỗi lần tôi tự ném mình vào đại dương. Hoàn thành một tác phẩm cũng như người đang cố sống sót giữa biển, bằng mọi cách phải ứng biến để vượt qua.” Câu nói ấy được thể hiện chân thật nhất trong bức vẽ Hiện thực. Năm 2022, tác phẩm này từng nằm trong một triển lãm gây tranh luận và bị buộc ngừng trưng bày. Khi cất giữ vội, tranh không may bị mối ăn loang lổ. Thay vì bỏ tranh, anh mày mò tiếp tục hoàn thiện nó, rồi đặt tên là Hiện thực thần kỳ. “Nghệ thuật Tình huống là vậy đó, chỉ có đón nhận rồi tìm ra giải pháp thôi.” Bùi Chát, Hiện thực thần kỳ. Ảnh được chụp tại Xưởng vẽ của Bùi Chát. Nguồn: Artonis. Đợi mưa tạnh, anh đem tranh ra phơi nắng, để màu tự khô. Những bức dở dang xếp quanh phòng, như cũng chờ một khoảnh khắc bất ngờ để tiếp tục. Khi được hỏi lời nhắn cho người trẻ, anh bật cười: “Hồi còn trẻ, tôi cũng có chịu nghe ai khuyên đâu.” Rồi anh lặng nghĩ và nói: “Các bạn hãy tự tin đi trên con đường riêng, vì chính bạn quyết định cuộc đời mình.” Với công chúng, anh chỉ mong thái độ cởi mở. Nghệ thuật không cần khuôn khổ, chỉ cần người xem chịu mở lòng để đón nhận. “Nếu bạn ít thấy tiếng cười trong cuộc sống, hãy tìm tiếng cười trong nghệ thuật.” (Những suy nghĩ trở lại, tuyển tập thơ “Chúng ta đang trôi đi đâu?”, tác giả Bùi Chát) Nghệ sĩ Bùi Chát bên những tác phẩm trong Triển lãm Đang trôi (2025). Nguồn: Bài viết Khai mạc Triển lãm “Đang trôi” – Họa sĩ Bùi Chát được đăng tải trên Facebook của 22 Gallery Thay lời kết Theo đuổi tinh thần sáng tạo phi tuyến tính và ứng biến, Bùi Chát là một nghệ sĩ của sự tự do. Nghệ thuật của anh mở ra một cách tiếp cận “lạ đời”: vừa là hành trình nội tâm, vừa là không gian trải nghiệm của khán giả.“Học, thử và đi tiếp” là chìa khóa của anh. Có lẽ cũng vì thế, mỗi triển lãm lại là một trình hiện mới. Như nhà phê bình Nguyên Hưng từng nói: “Mỗi triển lãm của Bùi Chát, là một trình hiện nghệ thuật khác. ...Tôi tin, Bùi Chát rồi sẽ đi xa, và có nhiều đóng góp trong nghệ thuật."
Bùi Chát – Làm thơ, vẽ tranh - Nghệ thuật (kỳ 01)
Có lẽ, cái khó của người nghệ sĩ không nằm ở kỹ thuật hay chất liệu, mà ở chính việc dám dấn thân và đối diện với những thử thách. Đó cũng là tinh thần của Bùi Chát, một nghệ sĩ luôn bước đi và liên tục “ứng biến” với chính mình. Chân dung nghệ sĩ Bùi Chát. Nguồn: Bài viết Bùi Chát đang trôi được đăng tải trên Diễn đàn Câu lạc bộ Văn đoàn Độc lập Việt Nam. Người nghệ sĩ và sự “lạ đời” Sinh năm 1979, lớn lên ở Hố Nai, tốt nghiệp cử nhân văn chương và luật, nghệ sĩ Bùi Quang Viễn chọn cho mình một nghệ danh Bùi Chát. Trước khi được biết đến với tư cách một họa sĩ, anh từng là một “dị nhân” trong thi ca với bảy tập thơ đầy nghịch ngược, gây chấn động không gian văn chương đương đại. Với anh, thơ là cách khẳng định bản ngã, là một hành động phản kháng những giới hạn. Trong tập Chúng ta đang trôi đi đâu?, anh từng viết: “Tôi đến và tiếp tụcChống lại tôiNhư đã từng chống lại tôiCủa ý nghĩaCủa các biểu tượng” Nhưng cái “chống lại” ấy không dừng ở thơ. Một ngày, anh rẽ ngang sang hội họa, xem tranh như một ngôn ngữ khác để nối dài tư duy chữ nghĩa. Trong chuyên mục “Những suy nghĩ trở lại” của tập thơ ấy, anh ghi chú ở số 53: “Làm thơ là làm ngôn ngữ. Làm hội họa tôi chọn làm màu”, nghe vừa hóm hỉnh, vừa nghiêm túc. Các tác phẩm trong Triển lãm Tranh cùng khổ Chín lăm mét ba (2023). Nguồn: Album tên Tranh cùng khổ được đăng tải trên Facebook cá nhân của Bùi Chát. Nhận thấy mình “làm màu” phải làm cho đúng chất, từ năm 2019, Bùi Chát chuyên tâm vào hội họa, sáng tạo nên phương pháp riêng mang tên Hội họa Tình huống (Situation Painting). Đây là một phương pháp tự do, không dựa trên bất kỳ ý tưởng hay bản phác thảo nào từ trước. Anh coi việc vẽ là một cuộc trình diễn nội tâm, và mỗi tác phẩm là "dấu vết" của những cảm xúc bộc phát trong khoảnh khắc đó. Tinh thần này gần với triết lý Hiện sinh của Jean-Paul Sartre, nơi con người tìm thấy sự tự do tuyệt đối trong từng hành động và sự dấn thân vào những tình huống. Với anh, hội họa chính là việc bản thân phải xử lý và đưa giải pháp cho những điều không lường trước. “Hội họa Tình huống không bao giờ bận tâm việc vẽ cái gì hoặc vẽ như thế nào, Hội họa Tình huống chỉ giải quyết vấn đề: thế nào là vẽ?” Điểm gặp gỡ giữa Bùi Chát và triết học Hiện sinh nằm ở chỗ: cả hai đều xem hành động sáng tạo như một sự khẳng định tồn tại. Sartre cho rằng con người là “hữu thể bị ném vào đời”, và mỗi quyết định, mỗi cử chỉ đều là một sự lựa chọn tự do. Khi anh đứng trước tấm toan trắng, anh cũng trong tình thế “bị ném” vào một tình huống không đoán định trước, buộc phải lựa chọn và phản ứng. Tranh của anh vì thế mang dấu vết của sự hiện diện tức thì, không phải sản phẩm đã định trước. Ở đây, màu sắc và đường nét trở thành chứng nhân cho sự hiện hữu, giống như cách văn bản hiện sinh luôn hướng về kinh nghiệm sống động, chưa được khái niệm hóa. Một góc của Triển lãm Bước xuống cầu thang và tìm (2023). Nguồn: Album tên Bước xuống cầu thang được đăng tải trên Facebook cá nhân của Bùi Chát. Dịch giả Hà Vũ Trọng từng nhận xét: Khác với nhiều nhà thơ hay nhà văn chỉ “mượn” hội họa để minh họa ý tưởng, Bùi Chát thực sự nghiêm túc nghiên cứu và dấn thân. Việc anh dịch Về cái tinh thần trong nghệ thuật của Kandinsky (Domino, 2019), cuốn sách được coi như “kinh thánh” của hội họa trừu tượng, cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng về nền tảng tư tưởng. Từ đó, anh lựa chọn con đường Nghệ thuật Phi hình thể (Art Informel). Đây là một phong cách nghệ thuật chú trọng vào sự biểu cảm tự nhiên của chất liệu và cử chỉ, hoàn toàn từ chối các hình thể hay hình khối quen thuộc. Nó đề cao tính bất ngờ và dấu vết của hành động, cho phép họa sĩ thể hiện cảm xúc một cách trực diện nhất thông qua màu sắc và đường nét mà không bị ràng buộc bởi bất cứ hình thức cụ thể nào. Nếu hội họa trừu tượng thường tìm cách thoát ly hình ảnh và hiện thực, thì nghệ thuật Phi hình thể anh theo đuổi lại nhấn mạnh tính tùy hứng và quá trình. Nó không chỉ là “không hình” (a-form), mà còn là một sự khước từ mọi cấu trúc đã thành nếp. Vì vậy, khi đặt Bùi Chát bên cạnh những nghệ sĩ trừu tượng như Kandinsky hay Malevich, ta nhận ra điểm riêng: họ thường khởi đi từ một hệ thống triết học, còn anh lại chọn xuất phát từ sự ứng biến. Sự khác biệt này khiến tác phẩm của anh gần hơn với tinh thần tự do và bất định của Hiện sinh, thay vì hướng đến một vũ trụ ký hiệu khép kín. “Mỗi lần tôi vẽ xong một mảng màu hay một nét, nó lại nảy sinh thêm một tình huống khác để mình phải xử lý. Cứ thế, dần dần bức tranh hiện lên, cụ thể hơn, bất ngờ hơn. Tôi gọi đó là hội họa tình huống, vì nó luôn biến đổi theo từng khoảnh khắc, và cách mình đối diện với nó cũng không bao giờ lặp lại.” Tạng người dành cho “Trừu tượng” Việc đến với hội họa, đặc biệt là trường phái Trừu tượng, với Bùi Chát, không phải do một sự lựa chọn lý trí mà như biểu hiện tự nhiên của một “tạng người”. “Tôi nghĩ không hẳn là mình chọn, mà nó là một cái gì, nó thuộc về cái tạng người, một cái kết cấu về cơ thể bên trong cái tinh thần ấy.” Một góc sự kiện Xổ tranh đón Tết (2025). Nguồn: Facebook cá nhân của Bùi Chát. Vượt qua cái mác “lạ đời, khó hiểu” của Trừu tượng, cách nhìn nhận ấy giúp anh hấp thụ từ nhiều bậc thầy để hình thành phong cách riêng, tổng hợp mà không vay mượn. Nếu Malevich xây dựng lý thuyết tối giản qua hình học, thì Bùi Chát phóng khoáng hơn, theo đuổi sự ngẫu hứng cảm xúc. Nếu Pierre Soulages cả đời trung thành với màu đen và ánh sáng, thì Bùi Chát lại không ngừng biến đổi, để màu sắc được phóng túng trên toan và cả những chất liệu “lạ đời” khác.Với anh, hội họa như một công đoạn ứng biến linh hoạt, không bắt nguồn từ lý thuyết mà từ chính tình huống đặt ra. Anh tự đưa ra những định nghĩa thú vị riêng của mình: “Hội hoạ Tình huống không bắt đầu và kết thúc bằng các ý tưởng, mà chỉ bắt đầu và kết thúc bằng các tình huống và cách ứng xử với tình huống.” Năm 2022, triết lý này được thử thách trong chính thực tại, khi anh tổ chức triển lãm cá nhân đầu tiên mang tên “Ứng tác/Improvisation”. Triển lãm diễn ra trong không gian một quán cà phê, không giấy phép. Sự việc gây tranh luận dữ dội về việc tranh bị thu giữ, khả năng tiêu hủy, biến toàn bộ sự kiện thành một “tình huống nghệ thuật” có thật trên con đường anh theo đuổi. Những tên tuổi lớn trong giới nghệ thuật như ông Nguyễn Quang Thiều, họa sĩ Lương Xuân Đoàn – Chủ tịch Hội Mỹ thuật Việt Nam – cùng nhiều đồng nghiệp khác đã lên tiếng ủng hộ, đồng tình với việc giữ lại và không tiêu hủy 29 bức tranh Trừu tượng tâm huyết của Bùi Chát. Những tiếng nói ấy như một bàn tay chìa ra giữa biến cố, giúp anh không chỉ vực dậy tinh thần mà còn củng cố niềm tin rằng con đường sáng tạo của mình có giá trị. “Nghệ thuật có thể không cần đến ý nghĩa, nhưng nghệ thuật cần tình huống. Tình huống là ý nghĩa cơ bản nhất của nghệ thuật.” Không gian trưng bày Triển lãm Ứng tác (Improvisation 2022). Nguồn: Bài viết Họa sĩ Bùi Chát bị xử phạt vì triển lãm không phép, chủ động tự tiêu hủy tranh được đăng tải trên trang Vietnam Net. Câu chuyện ấy không chỉ dừng lại ở một vụ việc hành chính, mà mở rộng thành một nỗ lực đi tìm tiếng nói cho quyền tự do sáng tạo. Sự kiện ấy cũng trở thành một sự kiểm nghiệm cho lý tưởng của anh bằng đời sống. Và thay vì lùi bước, anh chọn tiếp tục: trong thời gian ngắn sau đó, nhiều triển lãm mới ra đời, như một lời tri ân dành cho công chúng và chính tác phẩm của mình. Đằng sau tất cả, dễ nhận ra nguồn cảm hứng của anh không đến từ hào quang hay thị trường, mà từ việc thúc đẩy bản thân đứng trước toan trống, chấp nhận sự bất định và bắt đầu “phiêu” với khoảnh khắc. Khi đó, một thôi thúc khiến anh quệt những vệt màu đầu tiên, và cứ thế, mảng này dẫn dắt mảng kia. “Hứng thú duy nhất của tôi chính là: Làm sao để đẩy mình đến trước mặt toan, và cầm cọ lên vẽ.” Bùi Chát phóng khoáng như thế. Với anh, nghệ thuật không phải là đích đến, mà là sự ứng biến với mọi điều xảy đến. Vậy, những tình huống ấy là gì và anh đã hiện diện để ứng biến ra sao? (Còn tiếp)
