Skip to content
Language/

Nguyễn Thị Thu Hiền

Trong dòng chảy hội họa đương đại Việt Nam, nơi nhiều nghệ sĩ không ngừng tìm kiếm những ngôn ngữ biểu đạt mới, có những người chọn đi một con đường rất riêng: quay về với đời sống gần gũi, với những cảm xúc nguyên sơ nhất để làm chất liệu sáng tạo. Hoạ sĩ Nguyễn Thị Thu Hiền là một trường hợp như vậy. Tranh của chị không ồn ào về mặt thị giác, cũng không nặng nề tuyên ngôn, mà lặng lẽ mở ra một thế giới nơi ký ức, gia đình và những rung động rất đỗi đời thường được nâng niu bằng nhiều lớp chất liệu.

Hai kỳ bài viết này sẽ lần lượt đi qua hành trình đến với nghệ thuật của Thu Hiền, cách chị tìm kiếm ngôn ngữ tạo hình riêng, cũng như thế giới hình tượng giàu cảm xúc mà chị đã và đang xây dựng – nơi ranh giới giữa thực tại và giấc mơ trở nên mềm mại và đầy chất thơ.

Nguyễn Thị Thu Hiền, Đài các, gốm, 22 × 24 × 52 cm, 2021. Trưng bày tại triển lãm “Nắng nghiêng lưng trời”.  Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Hành trình đến với nghệ thuật: Muộn màng nhưng đầy xác tín

Nguyễn Thị Thu Hiền sinh năm 1990, là cử nhân Trường Đại học Mỹ thuật TP. HCM, chuyên ngành sơn mài. Ít ai biết rằng, trước khi chạm đến cột mốc này, chị đã trải qua một hành trình không hề dễ dàng. Từng ba lần dự thi vào trường, và phải đến năm 21 tuổi, chị mới chính thức bước vào con đường nghệ thuật chuyên nghiệp.

Dù khởi đầu muộn hơn so với nhiều bạn bè đồng trang lứa, chị lại đón nhận quãng thời gian học tập ấy với niềm vui trọn vẹn và sự hào hứng đặc biệt. Nhắc về những năm tháng trong môi trường nghệ thuật, chị chia sẻ:

“ Môi trường của Đại học Mỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh cho mình một cảm giác rất gần gũi vì mình thấy mình ở đó, mình hạnh phúc khi mình ở đó. Mỗi ngày mình thức dậy mình rất là hân hoan để được đi đến trường. Lúc đó mình nghĩ chắc là mình chọn đúng rồi, mặc dù chưa biết sau này ra trường sẽ thế nào. Mình hạnh phúc hơn nhiều người khác là mình tìm được con đường của mình và linh cảm đó thật sự rất đúng cho tới bây giờ: mình thật sự mình tìm được con đường của mình.”

Gia đình hoạ sĩ Thu Hiền và hoạ sĩ Đinh Văn Sơn cùng con gái. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Qua những lần tiếp xúc, hoạ sĩ Thu Hiền hiện lên là một con người giản dị, gần gũi. Điều này càng được thể hiện rõ qua một lựa chọn khá đặc biệt: chị không sử dụng bút danh nghệ thuật trong suốt hành trình làm nghề của mình.

“Vì mình muốn là nghệ thuật của mình phải là chân thực và gần gũi nhất. Đó là con người của mình.”

Có lẽ với chị, cuộc đời là nghệ thuật và nghệ thuật cũng là cuộc đời. Hai thứ này vốn không tách rời, mà soi chiếu và hòa vào nhau. Vì vậy, bút danh trở nên không còn cần thiết. Con người Thu Hiền trong đời sống thường nhật đã hiện diện trọn vẹn trong các tác phẩm của mình. Cũng nhờ lựa chọn không dùng bút danh, công chúng có thể cảm nhận một cách đầy đủ và liền mạch cả hai: hoạ sĩ Thu Hiền trong nghệ thuật và Nguyễn Thị Thu Hiền ngoài đời thực.

Nguyễn Thị Thu Hiền, Noel hân hoan, acrylic và giấy dó trên vải, 130 × 160 cm, 2022. Trưng bày tại triển lãm “Nắng nghiêng lưng trời”. Nguồn: Báo điện tử Dân Việt.

Ít ai biết rằng, bên cạnh xuất thân là người miền Nam, gia đình hoạ sĩ Thu Hiền còn có gốc Hoa. Chính ông bà đã trở thành cầu nối để chị sớm tiếp xúc với văn hóa thờ cúng, tranh thờ, không gian bàn thờ, nhà ba gian hay những bộ bàn ghế cẩn xà cừ đặc trưng của miền Tây Nam Bộ từ khi còn nhỏ. Những yếu tố mang màu sắc tâm linh ấy, theo thời gian, đã âm thầm trở thành nền tảng nuôi dưỡng chất mơ màng, bay bổng trong các tác phẩm của chị về sau.

Dù khởi đầu muộn hơn bạn bè đồng trang lứa, với nền tảng vững chắc cùng sự ủng hộ từ gia đình, năm 2022, hoạ sĩ Thu Hiền đã tổ chức triển lãm cá nhân đầu tiên mang tên “Nắng nghiêng lưng trời”. Trong lần ra mắt này, con gái đầu lòng trở thành nguồn cảm hứng xuyên suốt, nuôi dưỡng mạch sáng tác của chị.

Không gian triển lãm “Gió hồng”, 2023. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Chỉ một năm sau đó, chị tiếp tục giới thiệu triển lãm cá nhân thứ hai – “Gió hồng”, vẫn tiếp tục lựa chọn hình tượng mẹ và con gái, nhưng đặt trong một diện mạo mới: tà áo dài miền Nam. Đây như một bước phát triển tự nhiên và sâu sắc hơn từ thế giới cảm xúc mà chị đã khởi mở trước đó.

Tìm kiếm ngôn ngữ tạo hình: Khi chất liệu trở thành cảm xúc

Dù được đào tạo bài bản với chuyên ngành sơn mài, hoạ sĩ Thu Hiền không lựa chọn theo đuổi con đường này như Trần Quốc Giang hay Đinh Văn Sơn. Sự nghiệp của chị bén duyên với một chất liệu khá đặc biệt: hạt nhựa acrylic trên giấy dó bồi toan. Đằng sau lựa chọn tưởng chừng phức tạp ấy lại là một lý do rất giản dị: chất liệu này mang trong mình những yếu tố gần gũi với sơn mài, chất liệu đã gắn bó với chị suốt 5 năm học tập tại Trường Đại học Mỹ thuật.

“Nó có yếu tố chiều sâu bề mặt chất liệu giống như sơn mài và nó cũng có yếu tố bất ngờ của sơn mài.”

Đặc biệt, khi trở thành mẹ, bản năng chăm sóc và bảo vệ con đã thôi thúc chị ưu tiên lựa chọn những chất liệu thân thiện, an toàn, phù hợp với không gian sống và sinh hoạt của gia đình.

“Mình bắt đầu từ những tranh nhỏ 20 vuông, 30 vuông. Mình bắt đầu nhỏ như vậy. Rồi đủ các chất liệu: Acrylic, lụa, rồi Acrylic bồi toan. Dần dà mình mới bắt nhịp được với cảm hứng sáng tác của mình.”

Nguyễn Thị Thu Hiền, Xuân Phú Quý, acrylic trên giấy dó bồi canvas, 80 × 120 cm, 2025. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Đến đây, có lẽ nhiều người sẽ băn khoăn: điều mà hoạ sĩ Thu Hiền gọi là “giống sơn mài” khi sử dụng acrylic trên giấy dó bồi toan thực chất là gì? Hai chất liệu, một hiện đại, một truyền thống, làm sao có thể gặp nhau? Để lý giải điều này, cần nhìn vào quy trình sáng tác của chị. 

Trước hết, chị hoàn thiện khoảng 80% tác phẩm bằng acrylic trên toan, sau đó bồi giấy dó lên trên và tiếp tục vẽ trên lớp bề mặt mới này. Khi lớp giấy dó đã được xử lý, nhìn sâu vào bề mặt tranh sẽ xuất hiện những hiệu ứng thị giác bất ngờ, gợi cảm giác về chiều sâu và độ “ăn lớp” – những đặc trưng vốn quen thuộc của sơn mài. Chính nhờ nền tảng được đào tạo bài bản với sơn mài, hoạ sĩ Thu Hiền mới có thể nhận ra và khai thác được những hiệu ứng tương đồng ấy trong một chất liệu hoàn toàn khác.

Ngoài ra, chị thường có thói quen phác thảo nhanh trên toan để kịp nắm bắt trọn vẹn cảm xúc của khoảnh khắc. Sau khi vẽ, chị không hoàn thiện ngay mà để tác phẩm sang một bên. Chỉ đến khi cảm xúc đủ đầy, chị mới quay lại tiếp tục lên màu, chỉnh hình rồi lại tiếp tục lớp màu mới. Quy trình ấy được lặp lại nhiều lần cho đến khi bức tranh hoàn chỉnh. Có lẽ vì vậy, trong tranh của hoạ sĩ Thu Hiền, người xem dễ dàng cảm nhận được những lớp cảm xúc dạt dào, như được tích tụ và bồi đắp theo thời gian.

“Vì nhịp sống của mình có rất nhiều cảm giác và cuộc đời thì có quá nhiều thứ tốt đẹp. Cái gì cho mình nhiều cảm xúc là mình giữ lại liền. Mình cứ phác thảo trước, rồi làm tiếp những thứ dang dở. Khi nào gặp lại cảm xúc đó mình lại vẽ tiếp. Gần như lúc nào trong mình cũng có nhịp sáng tác, vì vậy một bức tranh mình vẽ trong 1 tháng là xong, nhưng mà cũng có khi 2 - 3 tháng không xong vì cảm xúc tạm thời bị ngắt quãng.”

Bên cạnh hội họa, hoạ sĩ Thu Hiền còn thử sức với chất liệu gốm. Trong triển lãm “Gió hồng”, có thể thấy chị đã thực sự thổi một làn gió mới vào hành trình sáng tác của mình thông qua chất liệu gần gũi này. Những tác phẩm tượng gốm hiện lên như một phiên bản “đời thực” của tranh – nơi các hình tượng quen thuộc bước ra khỏi mặt phẳng để hiện diện trong không gian ba chiều.

Nguyễn Thị Thu Hiền, Tết Đoan Ngọ, gốm, 40 × 40 × 138 cm, 2022. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Dù đến với gốm từ một cơ duyên khá tình cờ qua Hội Mỹ thuật TP. HCM, điều đáng chú ý là chị đã nhanh chóng biến chất liệu này thành một phần trong ngôn ngữ riêng của mình. Vẫn là những gam màu tươi sáng, vẫn là những tạo hình đặc trưng, nhưng ở triển lãm lần thứ hai, mỗi tác phẩm gốm lại mở ra một góc nhìn đa chiều hơn, mang theo nhiều lớp cảm xúc, như một cách đối thoại bổ sung cho tác phẩm đằng sau lưng nó. .

“Mình làm bằng mọi cách, bằng mọi phương tiện để truyền đãi nội dung của bức tranh và cảm xúc tới người xem nhiều nhất, gần gũi nhất để mọi người được cảm nhận đúng như cái mình thể hiện.”

Nếu chất liệu và phương pháp sáng tác là “cách” chị kể chuyện, thì điều làm nên chiều sâu cho tranh Thu Hiền lại nằm ở “nội dung” – những hình tượng lặp lại, những ký ức gia đình, và đặc biệt là thế giới của mẹ, của con cùng những giấc mơ bay ra khỏi đời sống thường nhật. Ở Kỳ 2, chúng ta sẽ bước sâu hơn vào thế giới ấy, để hiểu vì sao tranh của Thu Hiền vừa gần gũi, vừa huyền ảo – như một miền ký ức bay bổng có thật.

Related articles