Skip to content
Language/

Lê Bá Đảng

Trong dòng chảy nghệ thuật đương đại, Lê Bá Đảng hiện lên là một nghệ sĩ Việt Nam tầm cỡ quốc tế, người được Viện Tiểu sử Mỹ bầu chọn là một trong những nhân vật nổi tiếng thế giới năm 1992. Nghệ thuật của ông là sự giao thoa tinh tế giữa tâm hồn Việt Nam thuần hậu và tư duy thẩm mỹ hiện đại của phương Tây. 

Loạt bài này lần theo dấu chân nghệ thuật của ông – từ cội nguồn làng quê Bích La Đông, đến Paris hoa lệ, và xa hơn nữa là những “không gian” mang tính triết học. Qua đó, một câu hỏi sẽ dần được hé mở: điều gì đã làm nên một Lê Bá Đảng – không Đông, không Tây, mà là chính ông?

Từ làng Bích La đến kinh đô ánh sáng

Hoạ sĩ Lê Bá Đảng (1921 - 2015) sinh ra và lớn lên tại làng Bích La Đông, Quảng Trị, gần Thành phố Huế, kinh đô xưa của Việt Nam. Bích La Đông là một làng cổ nổi tiếng hơn 500 năm tuổi, nổi tiếng là vùng đất "địa linh nhân kiệt". Làng được thành lập vào khoảng năm 1527 dưới triều Hậu Lê. Dù trải qua sự khắc nghiệt của thời gian và những biến động lịch sử, Bích La Đông vẫn giữ được nét bình dị, cổ kính với đình làng, cây đa, bến nước và dòng sông thơ mộng. Chính những ký ức về làng quê, lũy tre, con đò là "mạch ngầm" xuyên suốt trong sáng tác sau này của Lê Bá Đảng.

Hoạ sĩ Lê Bá Đảng. Nguồn: Báo Thanh Niên

Tuy nhiên, sự vất vả của mảnh đất Trung kỳ đã thôi thúc người con Lê Bá Đảng thoát ra khỏi thực tại êm đềm, đi tìm những thử thách và cơ hội mới. Năm 1939, ông tình nguyện tham gia vào đội ngũ nhân công bản xứ (M.O.I) của bộ Lao động Pháp. Sau đó, Lê Bá Đảng sang Pháp với tư cách là lính thợ Đông Dương. 

Tại nước Pháp xa xôi, như bất kỳ người con xa xứ nào, Lê Bá Đảng đã trải qua nhiều gian khó nơi đất khách. Ông chứng kiến nhiều xung đột và chiến tranh thế giới thứ II. Sự vô thường và khốc liệt mà cuộc chiến này đem lại đã thôi thúc nghệ sĩ tính trong chính con người ông. Từ năm 1942 - 1948, ông chính thức theo học tại Học viện Nghệ thuật Toulouse. Tháng 6 năm 1948, ông đỗ đầu trường và chiến thắng trong một cuộc thi Áp phích quảng cáo. Với số tiền thưởng từ cuộc thi này, ông đã chuyển đến sống tại Paris.

Một tác phẩm thuộc bộ sưu tập “Cõi người ta” trong vườn nhà họa sĩ Lê Bá Đảng. Nguồn: Báo Thanh Niên

Môi trường sống mới – thành phố Paris hoa lệ – cái nôi của nghệ thuật hiện đại đã rèn giũa tư duy nghệ sĩ của Lê Bá Đảng. Nhưng điều làm nên tên tuổi của một Lê Bá Đảng lẫy lừng chính là bản sắc Việt – thứ giúp ông khác biệt giữa hàng nghìn nghệ sĩ Tây phương. Sau này, khi đã thành danh, Lê Bá Đảng đã từng chia sẻ rằng: 

“Trường Mỹ thuật Toulouse đào tạo tôi ra người thợ vẽ. Trường đời đào tạo tôi ra con người kiên nhẫn, tháo vát, siêng năng, anh nhà nghề khó tánh, bướng bỉnh, cứng đầu, không chịu làm nô lệ một trường phái nào, không chịu bắt chước ai, không Đông, không Tây, hiện đại hay sơ khai.”

Nỗi lòng người con xa xứ

Chiến tranh Việt Nam là một "vết thương" lớn trong tâm hồn Lê Bá Đảng, biến ông từ một nghệ sĩ thuần túy trở thành một người dùng nghệ thuật để lên tiếng cho chính nghĩa. Sống tại Paris nhưng tâm trí ông luôn hướng về quê nhà đang trong khói lửa. Ông sáng tạo nhiều tác phẩm miêu tả sự tàn khốc của chiến tranh, nhưng không theo cách bạo liệt mà theo lối biểu trưng, đầy ám ảnh. Hình ảnh những thân phận người nhỏ bé, những gương mặt khắc khổ ẩn hiện trong địa tầng đá xám là minh chứng cho nỗi đau dân tộc.

Ông thường sử dụng hình ảnh chim bồ câu – một biểu tượng quốc tế – nhưng đặt trong bối cảnh Việt Nam. Hòa bình trong tranh Lê Bá Đảng không chỉ là ngưng tiếng súng, mà là sự hòa hợp giữa con người và đất đai, là khát vọng hồi sinh từ lòng đất mẹ.

Xác máy bay B52 của giặc Mỹ làm nên tác phẩm Châu chấu đá voi. Nguồn: Báo Dân Trí.

"Đường mòn Hồ Chí Minh" (Bản giao hưởng trên giấy) là một trong những bộ tác phẩm quan trọng nhất của ông. Ông không vẽ một con đường quân sự khô khan, mà vẽ một "huyền thoại" của lòng kiên trì. Với ông, con đường đó là mạch máu nối liền hai miền, là biểu tượng của ý chí dân tộc được ông thể hiện qua những vệt màu loang và những nếp gấp giấy đầy kịch tính.

"Nhìn bằng mắt phương Tây nhưng cảm nhận bằng trái tim phương Đông" chính là chìa khóa tạo nên sự độc bản của Lê Bá Đảng. Ông đưa các họa tiết kỷ hà, hình bóng người chiến binh hay chim lạc từ trống đồng Đông Sơn vào tranh một cách tinh tế. Những họa tiết này không được vẽ lại một cách mô phỏng mà được "hóa thạch" bằng kỹ thuật dập nổi, khiến chúng trông như những bảo vật vừa được khai quật từ ký ức.

Con ngựa trong tranh Lê Bá Đảng là một hình tượng đa diện. Nó vừa mang dáng dấp của những chú ngựa trong nghệ thuật Phục Hưng (sự mạnh mẽ, cơ bắp), vừa mang tinh thần của ngựa trong văn hóa Việt (ngựa sắt Thánh Gióng, ngựa đá ở kinh thành Huế). Ngựa của ông thường cô độc nhưng kiêu hãnh, tượng trưng cho hành trình viễn xứ của chính người nghệ sĩ.

Một trong số rất nhiều tác phẩm về ngựa. Nguồn: Báo VNExpress.

Nước Pháp mang đến cho Lê Bá Đảng những phương tiện biểu đạt hiện đại – từ sơn dầu, máy ép đến kỹ thuật làm giấy bồi – nhưng chiều sâu trong tác phẩm của ông lại thấm đẫm tinh thần Thiền phương Đông. Những khoảng trắng (void) trong “Không gian Lê Bá Đảng” không đơn thuần là phần trống của bố cục, mà là cái “Không” trong tư tưởng nhà Phật – nơi vạn vật tan hòa, để tâm thức và linh hồn được tự do chuyển động. Có thể nói, nghệ thuật của Lê Bá Đảng là sự gặp gỡ hài hòa giữa kỹ thuật phương Tây và chiều sâu triết học phương Đông.

Hành trình từ một chàng trai rời quê hương đến Paris không chỉ là sự dịch chuyển địa lý, mà còn là quá trình hình thành một bản sắc nghệ thuật độc lập. Những trải nghiệm nơi xứ người, những mất mát và va đập với lịch sử đã âm thầm nuôi dưỡng một nội lực sáng tạo mạnh mẽ bên trong Lê Bá Đảng.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Để hiểu vì sao ông có thể bước ra sân khấu nghệ thuật quốc tế và từng bước định hình phong cách riêng, cần nhìn sâu hơn vào những giai đoạn sáng tác, những biến cố đời sống và các thử nghiệm nghệ thuật táo bạo. Kỳ tiếp theo sẽ mở ra bức tranh toàn diện về hành trình ấy – nơi một nghệ sĩ không ngừng tái tạo chính mình qua từng chặng đường sáng tạo.

Related articles