Skip to content
Language/

Danh Võ

Đối với nghệ thuật đương đại, Hậu chiến (Post-war Art) là một đề tài tưởng chừng quen thuộc nhưng lại vô cùng khó khai thác. Chỉ một chút lệch hướng, nghệ sĩ rất dễ rơi vào bi kịch hóa hoặc tuyên truyền hóa lịch sử, khiến tác phẩm chỉ còn phản ánh một góc nhìn đơn tuyến. Không sa đà vào mâu thuẫn đó, Danh Võ chinh phục công chúng dưới góc nhìn công tâm hơn, dù ông có nhiều nỗi đau để lại từ những cuộc chiến. Ông không dùng cọ hay đất sét theo cách truyền thống, ông dùng ký ức, lưu trữ (archives), vật thể thực (found objects) và sự giải phẫu quyền lực để đối thoại.

Danh Võ là một trong số rất ít nghệ sĩ gốc Việt mang trải nghiệm di cư có thể chinh phục những không gian nghệ thuật khắt khe bậc nhất thế giới như Guggenheim, Venice Biennale hay Pinault Collection. Các tác phẩm của ông luôn nhận được sự đón nhận tích cực từ cả công chúng lẫn giới chuyên môn. Trong loạt bài viết này, chúng ta sẽ cùng khám phá thực hành nghệ thuật của Danh Võ, cũng như cách ông biến lịch sử, ký ức và quyền lực thành chất liệu sáng tạo.

Hành trình di dân đặc biệt

Danh Võ sinh năm 1975 tại Bà Rịa, Việt Nam. Khi ông lên 4 tuổi, trong bối cảnh những biến động hậu chiến vẫn còn bao trùm, gia đình ông quyết định rời quê hương trên một chiếc thuyền do chính cha ông đóng, với hy vọng tìm đến Hoa Kỳ. Tuy nhiên, hành trình vượt biển kéo dài trên Thái Bình Dương đã đẩy gia đình ông đến ranh giới của sự sống còn. May mắn thay, họ được một tàu chở hàng Đan Mạch cứu vớt và đưa đến trại tị nạn Singapore, trước khi chuyển đến Copenhagen vào năm 1980 và bắt đầu một cuộc sống mới tại Đan Mạch.

Nghệ sĩ Danh Võ bên cạnh tác phẩm Không đề (2020) của mình. Nguồn: White Cube.

Đối với Danh Võ, trải nghiệm di cư không chỉ là một ký ức cá nhân, mà dần trở thành nguồn chất liệu quan trọng trong thực hành nghệ thuật. Những câu chuyện về sự dịch chuyển, mất mát, căn tính và cảm giác thuộc về đã trở thành những vấn đề xuyên suốt trong sáng tác của ông. Bên cạnh đó, ảnh hưởng từ người cha – ông Phùng Võ, cùng quá trình nghiên cứu, sưu tập các tài liệu lịch sử và vật phẩm liên quan đến chính trị cũng góp phần hình thành nên cách tiếp cận nghệ thuật đặc biệt của Danh Võ: luôn nhìn vật thể như một nơi lưu giữ ký ức và những lớp nghĩa lịch sử phức tạp.

Trưởng thành tại Đan Mạch, Danh Võ được tiếp cận với môi trường văn hóa châu Âu, đồng thời xây dựng nền tảng nghệ thuật một cách bài bản qua quá trình đào tạo tại những học viện danh tiếng. Ông theo học tại Royal Danish Academy of Fine Arts (1998 - 2002) và tiếp tục hoàn thành chương trình tại Städelschule (2002 - 2005), nơi ông phát triển tư duy nghệ thuật mang tính khái niệm và nghiên cứu sâu sắc về lịch sử, ký ức cùng bản sắc cá nhân. Hiện nay, Danh Võ duy trì hoạt động nghệ thuật linh hoạt giữa Berlin và Thành phố Mexico, tiếp tục mở rộng những cuộc đối thoại về con người, quyền lực và những dấu vết của quá khứ trong đời sống đương đại.

Phong cách nghệ thuật

Danh Võ theo đuổi Nghệ thuật Khái niệm và Sắp đặt (Conceptual & Installation Art). Giống như Marcel Duchamp, ông thường sử dụng những vật thể có sẵn (ready-made/found objects) mang dấu ấn của lịch sử, cá nhân và các nền văn hóa làm chất liệu sáng tác.

Từ những vật thể ấy, Danh Võ tiến hành một quá trình "giải cấu trúc" (deconstruction). Ông tháo rời, cắt xẻ những biểu tượng quen thuộc để bóc tách lớp quyền lực ẩn sau chúng. Khi vật thể bị tước bỏ hình hài nguyên bản, ý niệm mà nó mang theo cũng hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Với Danh Võ, Hậu chiến không đơn thuần là ký ức cá nhân, mà trở thành lăng kính để truy vấn những cấu trúc quyền lực của xã hội. Ông không kể khổ, cũng không tìm kiếm sự thương cảm từ người xem. Thay vào đó, câu chuyện của gia đình được mở rộng thành câu chuyện của hàng triệu con người vô tội bị cuốn vào những biến động lịch sử. Điều Danh Võ muốn chất vấn không phải là một quốc gia hay một chế độ cụ thể, mà là những tham vọng quyền lực đứng phía sau mọi cuộc chiến. Có lẽ vì vậy, nghệ thuật của ông luôn nhắc người xem rằng: chiến tranh chưa bao giờ được tạo nên bởi một người lính, mà bởi khát vọng thống trị của con người.

Danh Võ, Pantoffel, chữ viết của Phùng Võ, được viết bằng vàng trên giấy da, 2020. Nguồn: UBS Contemporary.

Chính bởi những ý niệm lớn ấy, các tác phẩm của Danh Võ thường được triển khai ở quy mô đồ sộ, tạo cảm giác choáng ngợp và liên tục thách thức giới hạn của không gian trưng bày. Kích thước không đơn thuần là yếu tố thị giác, mà trở thành phương tiện để ông truyền tải trọn vẹn tầm vóc của những vấn đề về lịch sử, quyền lực và căn tính mà mình theo đuổi.

Một điểm đặc biệt khác trong thực hành nghệ thuật của Danh Võ là sự hiện diện của gia đình, nhất là vai trò của người cha – ông Phùng Võ. Nhiều văn bản và câu trích dẫn xuất hiện trong tác phẩm đều được chính ông chép tay, biến nét chữ thành một phần của ngôn ngữ tạo hình. Sự cộng tác lặng lẽ nhưng bền bỉ ấy không chỉ làm mờ ranh giới giữa nghệ thuật và đời sống, mà còn mang đến cho các tác phẩm của Danh Võ một chiều sâu cảm xúc rất riêng.

Những bước ngoặt trong sự nghiệp nghệ thuật 

Thử nghiệm đầu tiên về bản sắc

Sự nghiệp của Danh Võ không bắt đầu ngay với nỗi đau chiến tranh. Ông đi từ những căn cơ và vấn đề tiềm tàng của xã hội và gọi đó là “những cuộc di cư nhỏ bé trong cuộc đời một người”. Trong dự án “Vo Rosasco Rasmussen” (bắt đầu từ 2002), ông kết hôn và ly hôn lập tức với những người quan trọng trong cuộc đời mình để thu thập họ của những người này, tự viết lại lịch sử cá nhân thông qua các quy ước hành chính. Danh Võ muốn thể hiện một vấn đề về danh tính nhức nhối trong đời sống phương Tây.

Danh Võ, Vo Rosasco Rasmussen, 2002. Nguồn: The Solomon R. Guggenheim Foundation.

Dự án này chỉ ra cách cuộc sống được định hình và chi phối bởi các thủ tục giấy tờ hành chính. Nó cũng xem xét cách các khái niệm trừu tượng như cam kết tình cảm hay quốc tịch được cụ thể hóa trong một tập hợp các tài liệu do chính phủ ban hành.

“Vì vậy, tôi đã biến nó thành một dự án nghệ thuật, nơi chúng tôi sử dụng chính những thể chế đã loại trừ tôi để khiến chúng hoạt động theo cách của tôi. Vì vậy, tôi bắt đầu kết hôn với những người mà tôi nghĩ có tầm quan trọng nhất định trong suy nghĩ của tôi vào thời điểm đó, và bằng cách sử dụng hệ thống này để tạo ra những ký ức hoặc sự gắn bó sẽ theo sau hộ chiếu, giấy tờ của tôi. Và như một sự trả thù ngọt ngào, tôi bắt họ tạo ra tác phẩm.”

Đối với Danh Võ, một người đồng tính nam, tác phẩm này cũng làm nổi bật mối quan hệ phức tạp giữa hôn nhân và bản sắc cá nhân của anh. Năm 1989, Đan Mạch trở thành quốc gia đầu tiên trên thế giới công nhận quan hệ đối tác dân sự giữa các cặp đôi đồng giới. Dự án này cho thấy một hành động hào phóng và bao dung về mặt chính trị thực chất có thể là sự khẳng định quyền kiểm soát của chính phủ, gây áp lực buộc các cá nhân phải tuân theo các chuẩn mực xã hội chủ đạo.

Ký ức di dân và các biểu tượng của quyền lực

Năm 2009, Danh Võ thực hiện tác phẩm điêu khắc ba tầng “Oma Totem”, được tạo nên từ những vật dụng bà ngoại ông nhận được khi đến Berlin với tư cách người tị nạn. "Oma" trong tiếng Đức có nghĩa là "bà". Một chiếc tủ lạnh, máy giặt, tivi và cây thánh giá được xếp chồng lên nhau thành một cột thẳng đứng. Tất cả đều là những món quà từ Chương trình Cứu trợ Người nhập cư – một tổ chức phúc lợi xã hội Công giáo. Không chỉ tái hiện ký ức của một gia đình, “Oma Totem” còn phản ánh sự giao thoa giữa đời sống vật chất, niềm tin tôn giáo và những thiết chế xã hội đã góp phần định hình hành trình của người di cư.

Danh Võ, Oma Totem, 2009. Nguồn: The Solomon R. Guggenheim Foundation.

Năm 2010, Danh Võ đã phơi bày biểu tượng của sự thành công kiểu Tây phương và khát vọng tái định hình bản ngã qua tác phẩm “Das Beste oder Nichts”. Ông tháo rời động cơ chiếc Mercedes-Benz của cha ông, kết hợp cùng đồng hồ Rolex vàng, bật lửa Dupont và nhẫn quân đội Mỹ. “Das Beste oder Nichts” – một cụm từ tiếng Đức – có nghĩa là “Tốt nhất hoặc không gì cả”, cũng là khẩu hiệu của hãng sản xuất ô tô Mercedes-Benz. Cha của Danh Võ coi việc sở hữu một chiếc Mercedes-Benz là biểu tượng của sự “thành công” sau khi di cư từ Việt Nam sang Đan Mạch. Mượn câu khẩu hiệu từ hãng xe nổi tiếng kia, Danh Võ đã mỉa mai định nghĩa về thành công của gia đình ông sau khi hòa nhập vào xã hội châu Âu.

Danh Võ, Das Beste oder Nichts, 2010. Nguồn: The Solomon R. Guggenheim Foundation.

Cũng trong năm 2010, Danh Võ đã thuê một xưởng chế tác ở Thượng Hải để tiếp tục dự án để đời tiếp theo của mình – “We the People” (2011 - 2016). Ông sản xuất một bản sao chính xác của “Tượng Nữ thần Tự do”, dù trước đó ông chưa từng trực tiếp chiêm ngưỡng bức tượng này. 

Bức tượng này là món quà mà nước Pháp trao tặng Hoa Kỳ vào năm 1876, nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày ký Tuyên ngôn Độc lập. Kể từ đó, Tượng Nữ thần Tự do trở thành biểu tượng của tự do, đồng thời là tượng đài đại diện cho những lý tưởng về cơ hội, hy vọng và khả năng vươn lên của nước Mỹ. Trong tác phẩm “We the People”, Danh Võ đã tái tạo chính xác hình dáng của công trình biểu tượng này, nhưng thay vì tạo nên một khối thống nhất, ông chia tác phẩm thành hơn 300 mảnh riêng biệt và phân bố chúng tại nhiều địa điểm khác nhau trên thế giới.

Danh Võ, We the People (chi tiết), 2011 - 2016. Nguồn: The Solomon R. Guggenheim Foundation.

Việc chia nhỏ bức tượng thành hàng trăm mảnh khiến người xem có cơ hội quan sát những chi tiết vốn không bao giờ được chú ý: một vành tai khổng lồ, những lát cắt nơi bàn tay hay bàn chân, hoặc những mảng đồng trừu tượng tựa như các tác phẩm điêu khắc độc lập. Khi biểu tượng bị tháo rời, ý nghĩa của nó cũng không còn cố định.

Thay vì cố gắng gán cho “Tượng Nữ thần Tự do” một tầng nghĩa mới, Danh Võ để người xem tự đối diện với biểu tượng ấy bằng trải nghiệm của chính mình. Những lý tưởng về tự do, cơ hội hay "giấc mơ Mỹ" không còn là những khẳng định tuyệt đối, mà trở thành những câu hỏi mở dành cho mỗi cá nhân.

“We the People không phải là quay về quá khứ. Vì đây là một trong những biểu tượng quan trọng nhất của nền tự do phương Tây nên tôi nghĩ nó đại diện rất nhiều cho hiện tại và tương lai của chúng ta.”

Danh Võ, We the People (chi tiết), 2011 - 2016. Nguồn: The Solomon R. Guggenheim Foundation.

Đối thoại với thiên nhiên và căn tính

Từ những năm 2020 trở lại đây, thực hành nghệ thuật của Danh Võ dần có sự chuyển hướng trở về với những giá trị nguyên bản hơn. Khi ấy, căn tính không còn chỉ được nhìn nhận qua những trăn trở về thân phận di dân, ký ức chiến tranh hay những biến động lịch sử, mà còn mở rộng sang những suy tư về quá khứ, về mối quan hệ giữa con người và tự nhiên.

Trong tác phẩm "Pantoffel" (2020), được thực hiện cho trụ sở UBS Singapore, Danh Võ mượn một đoạn trong truyện cổ tích Cô bé Lọ Lem (phiên bản tiếng Đức của anh em Grimm) do chính cha ông chép tay. Ở phiên bản này, hai người chị kế sẵn sàng cắt bỏ một phần bàn chân để có thể xỏ vừa chiếc hài. Chi tiết ấy trở thành phép ẩn dụ về cái giá của sự hòa nhập: đôi khi con người buộc phải cắt bỏ một phần bản sắc của mình chỉ để được chấp nhận và tìm thấy cảm giác thuộc về.

Danh Vo, Tropeaolum, 2023. Nguồn: Numéro.

Tại triển lãm "Avant l'orage tại Bourse de Commerce" (Paris), Danh Võ đưa những thân cây từng bị sét đánh trở lại không gian trưng bày như một "bó hoa" khổng lồ, kết hợp cùng các tác phẩm điêu khắc gỗ cũ và loạt ảnh thực vật được ghi chú theo phương pháp khoa học. Từ đó, ông kiến tạo nên một không gian nơi sự sống và cái chết, thiên nhiên và văn hóa, ký ức và tái sinh cùng tồn tại trong một trạng thái mong manh nhưng bền bỉ.

Trong không gian ấy, ranh giới giữa tự nhiên và nhân tạo gần như bị xóa nhòa. Những thân cây đã qua xử lý để có thể hiện diện trong triển lãm, nhưng vẫn giữ nguyên cảm giác hoang dã vốn có. Thiên nhiên và văn hóa không đối lập, mà liên tục định hình lẫn nhau trong vòng tuần hoàn của sinh trưởng, hủy diệt rồi tái sinh. Khung gỗ do con người dựng nên chỉ còn đóng vai trò như một điểm tựa để nâng đỡ, chứ không còn là biểu tượng của sự kiểm soát. Con người vì thế không đứng ở vị trí trung tâm, mà trở thành một phần trong cùng hệ sinh thái với thiên nhiên.

Từ hành trình vượt biển của một cậu bé tị nạn đến những không gian nghệ thuật danh giá bậc nhất thế giới, Danh Võ chưa bao giờ kể câu chuyện của mình theo cách trực diện. Ông lựa chọn những vật thể, tư liệu lịch sử và ký ức rời rạc để lặng lẽ chất vấn quyền lực, bản sắc và những biến động của thời đại. Chính cách tiếp cận giàu chiều sâu ấy đã đưa Danh Võ trở thành một trong những gương mặt tiêu biểu của nghệ thuật đương đại quốc tế. Ở kỳ tiếp theo, chúng ta sẽ tiếp tục khám phá những lớp ý niệm phức tạp hơn trong thực hành nghệ thuật của ông. Mời các bạn cùng đón đọc Danh Võ – Nghệ thuật của những mảnh vỡ lịch sử (Kỳ 2)!

Related articles