Skip to content
Language/
Artonis

No - Stopping 2

Hai mươi năm qua, hội họa đã lặng lẽ đồng hành cùng tôi qua bao đổi thay của cuộc sống. Không đơn thuần là nghề nghiệp, hội họa là nơi tôi tim thấy chính mình – một hành trình nội tâm – nơi tôi học cách lắng nghe và cũng là nơi mình nhận ra những điều giản dị nhưng sâu sắc nhất trong cuộc đời.

Mỗi nét vẽ nguệch ngoạc trên tranh là một mảnh ghép ký ức của tôi như những vòng quay đều quay đều của cối xay gió, vòng quay xoay tít của chong chóng, những con rối cũng có thể tạo ra những vòng quay có thể khiến thế giới nhỏ bé quanh mình chuyển động hoặc ẩn chứa hình ảnh mưu sinh là cái cục gạch thô ráp, là người bà ôm thúng đi bán đủ loại bánh. Khi hình dung con người trên từng nét cọ, gương mặt bà hiện lên đầu tiên, với đôi bàn chân "Giao Chỉ" (nghĩa là khi đứng thẳng người 2 ngón chân cái hướng ra ngoài, giao nhau) – không chỉ là một chi tiết hình thể – mà còn là hiện thân của ký ức tuổi thơ, của sự mưu sinh vất vả. Dù vẻ ngoài hình dạng đôi chân không bình thường, không hoàn mỹ như đại đa số, nhưng Bà tôi mang một vẻ đẹp nội tâm sâu sắc, một sự phúc lạc cuốn hút, khiến tôi không ngừng say mê. Từng đường cọ trở thành một hành trình khám phá, lay động và đầy sức hút. Chỉnh những ký ức ấy đã giúp tôi kể lại câu chuyện... xưa không bằng lời mà bằng cách thổi hồn vào chính những tác phẩm của mình.