Hành trình chưa ngủ
Đây là cuộc triển lãm tranh lụa qui mô lớn nhất từ năm 1980 đến nay của hoạ sỹ nổi tiếng Nguyễn Thị Tâm. Trong cuộc triển lãm lần này, Hoạ sỹ Nguyễn Thị Tâm giới thiệu đến công chúng 50 tác phẩm tranh lụa mà bà chưa bao giờ công bố, được sáng tác từ năm 1990 đến nay.
Những bức tranh ghi dấu từng chặng đường mà bà đã đi qua, dừng lại để trực tiếp vẽ vào tranh từng mảnh hình hài chân thật nhất của quê hương đất nước. Từ những cánh đồng lúa miền Tây phì nhiêu bát ngát, những biển lục bình tím da diết buổi chiều quê, con đường nên thơ rợp bóng trưa hè… đến những mảnh rừng đại ngàn hoang sơ hùng vĩ.
Cuộc đời hội hoạ của hoạ sỹ Nguyễn Thị Tâm gắn liền với những chuyến đi sáng tác không ngừng nghỉ và đến tận bây giờ bà vẫn miệt mài với những chuyến đi: “Tôi vốn là sao Tham Lang, tôi phải đi vì tranh của tôi được vẽ ngay trên đường tôi đi!” – hoạ sỹ chia sẻ.
Có lẽ vì vậy mà tranh của hoạ sỹ Nguyễn Thị Tâm vô cùng chân thật. Thật đến từng cái ca tát nước để trên chiếc xuồng ba lá, những cái cà ràng để nấu cơm, kho cá trên ghe khi mùa nước nổi kéo về… Những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt nhưng lại là chân dung của cuộc sống mà không phải ai cũng biết. Hoạ sỹ Nguyễn Thị Tâm đã giữ lại tất cả ở trong tranh, để giữ lại cho muôn đời sau.
Có rất nhiều người Việt tha hương khi nhìn tranh của bà thì vỡ oà nức nở. Đó là vì bà đã giúp họ vẽ lại những ký ức nên thơ, những ngọt ngào trong cuộc đời tưởng chừng như đã bị mất đi.
Nhắc đến hoạ sỹ Nguyễn Thị Tâm, người mộ điệu sẽ lập tức nghĩ đến những bức tranh lụa dịu dàng, thanh thoát và mang một nỗi niềm thổn thức khó tả. 50 bức tranh được giới thiệu trong cuộc triển lãm lần này chính là những gì đặc trưng nhất của phong cách tranh lụa Nguyễn Thị Tâm mà nhất định người xem không thể bỏ qua.
Có nhiều người thắc mắc, tại sao lần này bà không giới thiệu tranh Sen, vốn được rất nhiều người yêu mến và săn đón?
“Lần này tôi phải trả nợ cho những chuyến đi. Bởi vì ở cái tuổi này, tôi chính là nhân chứng lịch sử của thời đại mà tôi đang sống, là chiếc gạch nối giữa thế hệ đi trước, thế hệ của tôi, thế hệ bây giờ và thế hệ tương lai. Tôi đã ghi chép lại một cách chân thật nhất cuộc sống đã qua bằng hình ảnh và màu sắc. Những bức tranh của tôi không chỉ có cảm xúc của tôi, hình hài của quê hương, mà còn gói trọn cả lịch sử để giữ lại cho tương lai. Những bức tranh đó đã ngủ quá lâu, cần phải thức dậy, chuyển mình để chuẩn bị cho mùa sen rất đẹp của cuộc đời tôi” – Nguyễn Thị Tâm.