Con đường mỹ thuật của Lê Minh Khoa khởi nguồn xuyên suốt thập niên 1990, một trong những giai đoạn bản lề thú vị nhất của lịch sử mỹ thuật Việt Nam. Sau Đổi Mới, hội họa ở cả ba miền Bắc-Trung-Nam đã chuyển mình từ hiện thực xã hội chủ nghĩa để trở lại với việc tái diễn giải các khuynh hướng hiện đại trước đó vốn tồn tại như những dòng chảy ngầm, từ biểu hiện tới trừu tượng. Đây cũng là thời kỳ xâm thực của toàn cầu hóa và nền kinh tế thị trường, mở cửa cho sự tăng trưởng mạnh mẽ của các bộ môn mỹ thuật ứng dụng. Bối cảnh ấy đã sản sinh ra một thế hệ tiên phong, mà Lê Minh Khoa là một gương mặt tiêu biểu.
Sau hai thập kỷ đạt tiếng vang trong lĩnh vực thiết kế thời trang, từ 2016, Lê Minh Khoa đã tự cho mình khoảng lặng để quay trờ lại với nghệ thuật thị giác, bền bỉ kiến thiết một ngôn ngữ riêng. Giữa lao xao, thả mình trôi là triển lãm cá nhân đầu tay của họa sỹ ở tuổi ngũ tuần, chắt lọc những lắng đọng của cả hai chặng đường mỹ thuật sáng tác và mỹ thuật ứng dụng mà anh đã từng đi. Tổng hòa này là một phản ánh độc đáo cho bản sắc cá nhân Lê Minh Khoa, cũng là bàn sắc tập thể của một lứa thực hành sáng tạo tại miền Nam sau Đổi Mới.
28 tác phẩm được giảm tuyển thành bốn mạch chính. Ở Cập bến, ý niệm được thể hiện rõ qua bố cục, bỏ lại những hiện diện của con người và đô thị để về với thiên nhiên thuần khiết. Đặt chân là nơi hiệu ứng điêu khắc mềm được định hình dứt khoát, vận dụng bay vẽ để tạo mảng lớn và nét cắt. Chao liệng rót thêm bảng màu neon hồn nhiên, bồng bềnh như bay trong tiềm thức. Cuối cùng là Thả trôi, nơi họa sỹ chơi đùa với sắc vàng tán mòng, hòa tan bản thể vào thế giới suy tưởng. Bốn loạt tác phẩm biểu trưng cho những vận động tư duy và kỹ thuật, khám phá không gian, màng nét, màu sắc và chất liệu, tạo nên ngôn ngữ chung của trừu tượng Lê Minh Khoa.
(Trích lời ngỏ giám tuyển)