Skip to content
Language/
Artonis

Cỏ đưa trong gió

VỀ " CỎ ĐƯA TRONG GIÓ "

Năm 2024 đánh dấu cột mốc 5 năm triển lãm cá nhân đầu tiên " DẶM DÀI NGOẠI Ô " - 2019 ở Sàn Art của tôi. Trong suốt khoảng thời gian 5 năm làm việc cùng tranh vẽ, tuy cũng có những khó khăn, những nỗi buồn niềm vui đan xen cùng một vài sự kiện ( như việc thay đổi chỗ ở từ thành phố Sài Gòn lên vùng cao Lâm Đồng ) nhưng nhìn chung những sự tác động đấy không đáng kể với tôi, không làm thay đổi lay chuyển quan điểm - tư tưởng của tôi về nghệ thuật, việc thực hành nghệ thuật cá nhân và cả quan điểm cuộc sống. LÝ TƯỞNG sống và làm nghệ thuật nó như cái hồng tâm ở cuối con đường mà tôi ngày ngày vẫn bền bỉ, bất biến và chậm rãi di chuyển đến đấy...

Cuộc sống của tôi trong suốt 5 năm vẫn đều đặn diễn ra một cách tuyến tính bình thường theo dòng chảy của chính nó. Xuân rồi lại hạ - thu - đông rồi lại xuân, hoa nở rồi lại tàn, mưa bão - tạnh nắng, động - tĩnh, nhanh - chậm, có - không...v..v.. các sự vật/ hiện tượng, vẫn diễn ra đúng theo cái mà nó cần phải diễn ra. Dù ở phố xá thị thành nhộn nhịp hay ở vùng thôn quê, cao nguyên hoang vắng, ngày ngày tôi vẫn luôn thấy CÁI ĐẸP trong cuộc sống xung quanh biện bày rõ ràng "mồn một". Vì thế, công việc chuyên môn ( vẽ ) của tôi chỉ đơn thuần là ghi chú, trình bày lại CÁI ĐẸP đời sống xung quanh mà tôi thấy / cảm thấy lên bề mặt các bức vẽ. Có thể ví von rằng: 'tôi nhìn bất kì đâu cũng thấy tranh'. Ở thành phố có cái đẹp của thàng phố, ở rừng núi có cái đẹp của rừng núi. Cái đẹp không chỉ dừng lại ở những cái hùng vĩ, cao cả. Rộng mở hơn, có những cái đẹp đôi khi xuất hiện rất đỗi tầm thường, nhạt nhòa vì vậy mọi người thường dễ dàng lướt qua, lãng quên. Tôi vẽ lại, nhắc lại, kể lại những "cái đẹp tầm thường" ấy trên tranh. Thông qua góc nhìn cá nhân, tôi chủ động gạn lọc những chi tiết không cần thiết để giúp chúng rõ ràng, mạch lạc hơn. Ví dụ: một ngọn cỏ đong đưa trong gió sau cơn mưa đêm - thật là xinh đẹp - nhưng vì những bận bịu muộn phiền thường nhật mà chúng ta lại hững hờ lướt qua, thế nên tôi nhắc lại, lưu trữ, ghi chép lại cái đẹp của ngọn cỏ ấy bằng tranh vẽ vậy!

Mượn ý từ chuyện " một khu rừng sau cơn bão, tất cả các loại cây cối, cổ thụ vững chắc nhất đều bật gốc ngã rạp, chỉ còn sót lại những ngọn cỏ không bị bão quật vẫn đong đưa trong gió " - Nam Hoa Kinh của Trang Tử, và cũng mượn từ ý tác phẩm " Gối Đầu Lên Cỏ " của nhà văn Natsume Soseki, lại nhân một sớm mai nọ bắt gặp đoạn thơ:
" trong cõi hoa này
ai rồi cũng thế
anh đào tung bay " - KIKO ( mất 1823 ) trích từ tuyển dịch thơ từ thế haiku Nhật Bản

Tìm thấy ở tất cả các ý tứ ( như đã đề cập bên trên ) nhiều nỗi niềm tương đồng, tôi mạn phép đặt lời tựa cho loạt tranh là:
" CỎ ĐƯA TRONG GIÓ "

Rất mong thông qua những bức vẽ ở bộ tranh này, tôi sẽ đưa mọi người đến được cái nơi xinh đẹp, tĩnh lặng của đời sống thường nhật hằng ngày, cái nơi của đất - gió - nước - lửa - khí, của cây cối đâm chồi, kết nụ, trổ hoa, úa tàn rồi lặp lại vòng tuần hoàn sinh - diệt. Và đến được cái nơi có " hoa anh đào tung bay " cùng những ngọn cỏ đong đưa trong gió thổi...

Lâm Hà, 14/11/2024

---- Maii Art Space & Lý Đợi ----

Sau một thập kỷ tìm kiếm, Nguyễn Ngọc Liêm đã xác lập ngôn ngữ riêng bằng cách nâng tầm những vật "tầm thường" thành thẩm mỹ sâu sắc. Triển lãm “Cỏ Đưa Trong Gió” là minh chứng cho phong cách nhất quán: gạn lược chi tiết để lột tả trạng thái nguyên bản, trong trẻo của vạn vật.

Dưới góc nhìn của Lý Đợi, tranh Liêm là sự giao thoa độc đáo giữa tinh thần Nhật Bản (Kanso, Sabi) và chủ nghĩa tối giản phương Tây. Những "tín hiệu dương bản" đơn độc trên nền âm bản tạo nên hiệu quả thị giác như lọc qua ánh trăng mờ, mang lại cảm giác tịch liêu nhưng vẫn chất chứa sự lạc quan. Dù gặt hái thành công thương mại ấn tượng nhờ sự tính toán chi li phù hợp với thị hiếu đương đại, thách thức tiếp theo của Liêm chính là vượt qua quán tính để tự thuyết phục con đường sáng tạo của chính mình, bước tiếp hành trình xác định danh phận nghệ thuật.