Skip to content
Language/
Nguyễn Tiến Chung – Mỹ học của niềm vui đời thường (Kỳ 1)

Nguyễn Tiến Chung – Mỹ học của niềm vui đời thường (Kỳ 1)

Trong dòng chảy của mỹ thuật hiện đại Việt Nam, nếu mỗi danh họa mang một căn tính nghệ thuật riêng biệt – người khắc khoải với nỗi đau nhân thế, người đam mê những thể nghiệm siêu thực – thì Nguyễn Tiến Chung chọn một lối đi riêng: gieo vào lòng người xem niềm vui sống, sự thanh bình và hơi thở ấm áp của đất đai quê kiểng.

Họa sĩ Nguyễn Tiến Chung (1914 - 1976), một đại thụ của nền hội họa Việt Nam, người đã dung hợp xuất sắc tư duy tạo hình phương Tây với tâm hồn Việt Nam để tôn vinh vẻ đẹp của nông thôn và người lao động. Ông dành cả đời để đi tìm vẻ đẹp trong những điều bình dị nhất của cuộc sống, nơi con người, thiên nhiên và lao động hòa quyện thành một thế giới đầy lạc quan và nhân hậu. 

Từ những cánh đồng lúa, lũy tre làng đến hình ảnh người nông dân chất phác, tất cả đều được ông chuyển hóa thành một thế giới hội họa giàu nhạc tính, tràn đầy sức sống và tinh thần lạc quan. Chính lựa chọn ấy đã tạo nên một mỹ học Nguyễn Tiến Chung – mỹ học của niềm vui đời thường – góp phần làm phong phú diện mạo hội họa Việt Nam thế kỷ XX.

Chân dung họa sĩ Nguyễn Tiến Chung. Nguồn: Facebook CLB Ngọc Hà.

Đất lành Thanh Oai và chiếc nôi Đông Dương

Họa sĩ Nguyễn Tiến Chung sinh ra và lớn lên tại Thanh Oai, Hà Nội – một vùng đất ven đô trù phú, giàu truyền thống văn hóa và mang đậm nét đặc trưng của làng quê đồng bằng Bắc Bộ. Đây chính là "bột lọc" nuôi dưỡng cảm quan thẩm mỹ thuần Việt, đồng thời bồi đắp tình yêu sâu sắc của ông dành cho thiên nhiên và đời sống nông thôn, nguồn cảm hứng xuyên suốt sự nghiệp sáng tác sau này.

Nguyễn Tiến Chung tốt nghiệp khóa XI Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương (1936 - 1941). Tại đây, ông được tiếp cận nền đào tạo hàn lâm phương Tây với kiến thức bài bản về giải phẫu, ánh sáng, phối cảnh và bố cục. Tuy nhiên, bên cạnh tinh thần hội họa hiện đại, các giảng viên của Trường Mỹ thuật Đông Dương vẫn luôn khuyến khích học trò quay trở về khai phá chất liệu và tâm hồn bản địa. Chính điều đó đã thôi thúc Nguyễn Tiến Chung lựa chọn những đề tài bình dị của quê hương, đồng thời kết hợp khéo léo các chất liệu truyền thống quen thuộc với văn hóa Á Đông để tạo dựng phong cách riêng.

Ngay từ năm 1946, ông trở thành giảng viên Trường Cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam (nay là Đại học Mỹ thuật Việt Nam). Cùng với Nguyễn Gia Trí, Trần Văn Cẩn, Tô Ngọc Vân… Nguyễn Tiến Chung là một trong những người đặt những viên gạch đầu tiên cho sự nghiệp đào tạo và truyền nghề, góp phần xây dựng nền giáo dục mỹ thuật Việt Nam trong những năm đầu độc lập.

Hành trình nghệ thuật từ thẩm mỹ lãng mạn đến dung dị đời thường

Cuộc đời nghệ thuật của Nguyễn Tiến Chung là hành trình chuyển dịch đầy thú vị trong tư duy thẩm mỹ. Từ nền tảng hàn lâm Đông Dương với những nét cọ lãng mạn, phảng phất hơi thở phố thị, ông dần rẽ hướng để tìm đến vẻ đẹp bình dị của làng quê, nơi ông tìm thấy chân lý nghệ thuật của đời mình dưới bóng tre xanh và bên những người nông dân mộc mạc.

Trước 1945 - "Thanh âm lãng mạn tiền chiến"

Cũng như nhiều nghệ sĩ cùng thời, họa sĩ Nguyễn Tiến Chung chịu ảnh hưởng sâu sắc từ không khí văn nghệ lãng mạn của giai đoạn tiền chiến.

Nguyễn Tiến Chung, Hai thiếu nữ đi trên đồng lúa, sơn mài, 1943 - 1944. Nguồn: Facebook CLB Ngọc Hà.

Các sáng tác của ông thời kỳ này chủ yếu xoay quanh những đề tài quen thuộc của tầng lớp thị dân và trí thức như thiếu nữ trong tà áo dài, phong cảnh cổ kính, đình chùa tĩnh lặng hay những góc phố mang màu sắc hoài niệm.

Bút pháp của ông thanh thoát, tinh tế; bảng màu nhã nhặn, sang trọng nhưng vẫn giữ được vẻ trầm lắng, tạo nên một cảm xúc nhẹ nhàng và sâu lắng đặc trưng.

Bước ngoặt sau Cách mạng Tháng Tám (1945)

Sau Cách mạng Tháng Tám, Nguyễn Tiến Chung tham gia kháng chiến và hoạt động trong lực lượng Việt Minh nội thành Hà Nội (1947 - 1953). Chính những trải nghiệm thực tế ấy đã làm thay đổi sâu sắc nhãn quan nghệ thuật của ông.

Nguyễn Tiến Chung, Phong cảnh Thanh Hóa, 1961. Nguồn: Facebook CLB Ngọc Hà.

Ông rời xa thế giới lãng mạn của phố thị để đến gần hơn với đời sống người lao động và nông thôn trong kháng chiến cũng như công cuộc kiến thiết đất nước. Đây không chỉ là sự thay đổi về đề tài sáng tác mà còn là bước chuyển biến căn bản trong tư tưởng nghệ thuật: tìm thấy vẻ đẹp chân thực và lớn lao ngay trong cuộc sống bình dị của người nông dân.

Cống hiến và phụng sự đến những năm cuối đời

Từ sau Cách mạng Tháng Tám, Nguyễn Tiến Chung đảm nhiệm nhiều trọng trách trong lĩnh vực nghệ thuật và giáo dục. Ông vừa là giảng viên Đại học Mỹ thuật Việt Nam, vừa là Ủy viên Ban Chấp hành Hội Mỹ thuật Việt Nam và Ủy viên Hội đồng Nghệ thuật Hội Mỹ thuật Hà Nội.

Song song với công tác giảng dạy và hoạt động chuyên môn, ông vẫn miệt mài sáng tác cho đến những năm cuối đời. Năm 1976, họa sĩ Nguyễn Tiến Chung qua đời ở tuổi 62 sau một thời gian chống chọi với bệnh tật, khép lại hành trình của một người nghệ sĩ đã dành trọn cuộc đời để phụng sự cho hội họa và nền mỹ thuật Việt Nam.

Nguyễn Tiến Chung, Lão dân quân Quảng Bình, bút sắt, 1965. Nguồn: Facebook CLB Ngọc Hà.

Hành trình nghệ thuật của Nguyễn Tiến Chung trong giai đoạn đầu là hành trình của một người nghệ sĩ không ngừng dịch chuyển để tìm thấy tiếng nói chân thực nhất của mình. Từ nền tảng hàn lâm của Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương đến những năm tháng gắn bó với kháng chiến và đời sống nông thôn, mỗi bước ngoặt đều góp phần định hình nên một phong cách hội họa dung dị nhưng giàu chiều sâu. Cũng từ đây, người họa sĩ bắt đầu kiến tạo nên thế giới nghệ thuật riêng – nơi vẻ đẹp của con người bình thường và làng quê Việt Nam trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho suốt cuộc đời sáng tác.

Mời các bạn cùng đón đọc bài viết Nguyễn Tiến Chung – Mỹ học của niềm vui đời thường (Kỳ 2) để tiếp tục khám phá về ngôn ngữ hội hoạ của vị danh hoạ này nhé!

Previous Post Next Post