Skip to content
Language/
Nguyễn Sáng, Thiếu nữ bên hoa sen, sơn dầu, 1972

Nguyễn Sáng – Tắc kè tài hoa của mỹ thuật Việt Nam hiện đại

Cố danh họa Nguyễn Sáng sinh ngày 01 tháng 08 năm 1923 và mất năm 1988. Ông là người con của Mỹ Tho (nay là tỉnh Tiền Giang). Ông thuộc “bộ tứ” thế hệ thứ 2 “Nghiêm, Liên, Sáng, Phái” bao gồm: Họa sĩ Nguyễn Tư Nghiêm (1918 - 2016); Họa sĩ Dương Bích Liên (1924 - 1988); Họa sĩ Nguyễn Sáng (1923 - 1988); Họa sĩ Bùi Xuân Phái (1920 - 1988). Nguyễn Sáng và 3 người bạn của ông là một trong những người đặt nền móng và có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đối với nền mỹ thuật Việt Nam từ đầu thế kỉ XX đến nay.

Từ chất thép đến chất thơ

Nguyễn Sáng lớn lên trong một gia đình viên chức ở miền Tây Nam Bộ. Từ bé, ông đã bộc lộ niềm yêu thích mạnh mẽ đối với hội hoạ. Từ năm 1936 - 1938, ông có 2 năm theo học tại Trường Mỹ thuật Gia Định. Sau đó, ông thi đỗ vào Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương khóa XIV và bắt đầu con đường học tập, sinh sống tại Hà Nội từ năm 1940. 

Việc được học tập tại Hà Nội chính là điều kiện để Nguyễn Sáng được tiếp xúc với nghệ thuật hiện đại, định hình phong cách hội hoạ thời kì đầu của ông. Vị danh họa đã từng nói rằng: “Không có Hà Nội, không có Nguyễn Sáng”. Ông rất yêu Hà Nội. Có lần, Nguyễn Sáng từng bộc bạch với hoạ sĩ Lương Xuân Đoàn rằng lúc ông trở về Sài Gòn thăm quê, cứ mỗi chiều ông lại ngồi bệt ở cửa mà nhớ đất Bắc, nhớ Hà Nội. Đối với Nguyễn Sáng, ngôi nhà tại phố Nguyễn Thái Học gắn bó sâu sắc với cuộc đời ông, là nơi ông sống và sáng tác trong suốt chặng đường nghệ thuật quan trọng.

Thời gian đầu của sự nghiệp, ông theo đuổi phong cách hiện thực với đề tài kháng chiến. Chín năm lăn lộn nơi chiến trường của Nguyễn Sáng không chỉ là trải nghiệm cá nhân quý báu, mà còn trở thành chất liệu nghệ thuật giàu giá trị lịch sử đối với nền mỹ thuật nước nhà. Ông đã khéo léo sử dụng kí ức của mình, lồng ghép một cách tinh tế hình ảnh con người, cảnh vật nơi chiến hào khói lửa vào trong tranh. Thông qua bút pháp mạnh mẽ, nét cọ sắc cạnh, Nguyễn Sáng đã tái hiện sinh động sự chân thực của chiến tranh và tinh thần kiên cường, bất khuất của quân dân Việt Nam.

Nguyễn Sáng, Thiếu nữ bên hoa sen, sơn dầu, 1972

Nguyễn Sáng, Thiếu nữ bên hoa sen, sơn dầu, 1972. Nguồn: Tạp chí Mỹ thuật.

Sau đó, ông thường vẽ những đề tài giản dị, gần gũi với cuộc sống đời thường, tiêu biểu như “Thiếu nữ bên hoa sen”, “Chùa tháp Phổ Minh”... Ngoài ra, ông cũng đặc biệt say mê vẽ chân dung. Ông dành nhiều thời gian và tâm huyết để vẽ những người bạn là văn nghệ sĩ nổi tiếng của mình như Tô Hoài, Bùi Xuân Phái, Nguyễn Tuân hay Dương Bích Liên… Bên cạnh chân dung, ông cũng thường xuyên khai thác đề tài 12 con giáp, trong đó hình tượng con mèo xuất hiện dày đặc nhất với phong cách bán trừu tượng, vừa mềm mại, vừa có chiều sâu. 

Nguyễn Sáng, Chùa tháp Phổ Minh, sơn mài, 1966

Nguyễn Sáng, Chùa tháp Phổ Minh, sơn mài, 1966. Nguồn: Việt Art View.

Giao thoa văn hoá Đông - Tây và dấu ấn nghệ thuật cá nhân

Hoạ sĩ Nguyễn Sáng được ghi nhận là “người trải mình trên mọi chất liệu nghệ thuật” bậc nhất Việt Nam. Bởi chất liệu tác phẩm của ông rất đa dạng từ tranh phấn màu, khắc gỗ, chì than, sơn dầu cho đến sơn mài hay vẽ tem và giấy bạc… Tuy nhiên, ông ghi dấu thành công nhất đối với chất liệu sơn mài khi tái hiện đề tài kháng chiến. 

Dấu ấn nghệ thuật đặc biệt của Nguyễn Sáng đến từ nhiều yếu tố, trong đó nổi bật là khả năng chắt lọc những tinh tuý hội họa phương Tây hiện đại, kết hợp nhuần nhuyễn với tinh hoa nghệ thuật dân gian và truyền thống dân tộc. Ai xem tranh của Nguyễn Sáng cũng sẽ phần nào thấy được những vị danh hoạ như Pablo Picasso hay Henri Matisse đã cho ông rất nhiều nguồn cảm hứng. Những thành tựu hội hoạ thế giới đó được khéo léo dung hòa với bản sắc đặc trưng của dân tộc như tranh Đông Hồ hay Hàng Trống tạo nên một tranh của Nguyễn Sáng rất riêng. 

Khi thưởng tranh Nguyễn Sáng, có lẽ ấn tượng sâu sắc nhất chính là nằm ở bút pháp đặc biệt của ông. Không giống với chất lãng mạn, sâu lắng như tranh của người bạn Dương Bích Liên, tranh Nguyễn Sáng thể hiện một khí chất và tinh thần mạnh mẽ. Cùng dùng chung một phép diễn đạt thị giác, nếu Nguyễn Tư Nghiêm thể hiện hình ảnh thông qua đường gãy và hình khối dứt khoát, hay Bùi Xuân Phái sử dụng những đường nét có đôi phần nguệch ngoạc, thì Nguyễn Sáng khắc họa tinh thần thời đại bởi kỹ thuật đường nét lạnh lùng sắc cạnh, tạo hình bằng các mảng phẳng, hình khối lớn chắc khoẻ, cô đặc. 

Họa sĩ Nguyễn Sáng đã có những đóng góp đáng kể đối với việc đổi mới ngôn ngữ tạo hình, đặc biệt là trong lĩnh vực sơn mài. Ông bổ sung diệp lục, xanh, vàng kim vào bảng màu, tăng tính biểu cảm và mang lại vẻ sinh động cho tranh sơn mài. 

Nguyễn Sáng, Kết nạp Đảng ở Điện Biên Phủ, sơn mài, 1963

Nguyễn Sáng, Kết nạp Đảng ở Điện Biên Phủ, sơn mài, 1963. Nguồn: Tạp chí Mỹ thuật.

Nếu Nguyễn Gia Trí đặt tranh sơn mài đến đỉnh cao của những cảnh thần tiên, thì Nguyễn Sáng đẩy sơn mài đến đỉnh cao với tầng lớp đời thường, chiến tranh, cách mạng. Chính vì vậy, ông là hoạ sĩ duy nhất có 2 tác phẩm được công nhận là bảo vật quốc gia: “Kết nạp Đảng ở Điện Biên Phủ” và “Thanh niên thành đồng”. Đây là hai tác phẩm điển hình về kháng chiến, mang đậm đặc không khí sử thi. Cả 2 bức họa đều lấy bối cảnh đơn giản nhưng cách sắp đặt bố cục vô cùng chặt chẽ. Những gam màu đậm như nâu đỏ, đen, vàng đồng, xanh thẫm… luôn thường trực trong 2 bức tranh tiêu biểu này. Nguyễn Sáng đã sử dụng nét vẽ thể hình khỏe khoắn để thể hiện được sự quyết liệt và sức mạnh của tinh thần thời đại.

Nguyễn Sáng, Thanh niên thành đồng, sơn mài, 1978

Nguyễn Sáng, Thanh niên thành đồng, sơn mài, 1978. Nguồn: Kỷ lục Việt Nam.

Hành trình nghệ thuật trăm năm

Nguyễn Sáng chính là một trong những tác nhân mở ra một thời kỳ mới cho nghệ thuật Việt Nam đương đại. Vào ngày 12/7/1984, sự kiện lịch sử của lịch sử nghệ thuật Việt Nam đã diễn ra: Nguyễn Sáng tiên phong trong việc tổ chức triển lãm cá nhân, đặt nền móng cho một chương mới của mỹ thuật Việt Nam với liên tiếp là các triển lãm cá nhân của các hoạ sĩ tên tuổi như Bùi Xuân Phái, Nguyễn Tư Nghiêm…

Với những đóng góp to lớn của ông, Nhà nước đã trao tặng danh họa Nguyễn Sáng: Huân chương Độc lập Hạng III, Huy chương Vì sự nghiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam, Huy chương Vì sự nghiệp Mỹ thuật Việt Nam. Năm 1996, ông được Nhà nước truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật đợt I cho các tác phẩm “Giặc đốt làng tôi”, “Kết nạp Đảng ở Điện Biên Phủ”, “Thanh niên thành đồng”, “Bộ đội trú mưa” và “Thiếu nữ bên hoa sen”. 

Nguyễn Sáng, Giặc đốt làng tôi, sơn dầu, 1953

Nguyễn Sáng, Giặc đốt làng tôi, sơn dầu, 1953. Nguồn: Cục Mỹ thuật, Nhiếp ảnh và Triển lãm.

Mặc dù Nguyễn Sáng đã ra đi gần 40 năm, con đường nghệ thuật của ông vẫn đang được viết tiếp. Ngày 1/8/2023, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam tổ chức chương trình “Những kỷ niệm về hoạ sĩ Nguyễn Sáng” để kỉ niệm 100 năm ngày sinh của cố danh hoạ. Nhân dịp kỷ niệm đặc biệt này, hoạ sĩ Đặng Thị Khuê - Nguyên uỷ viên Ban thư ký Hội nghệ sĩ tạo hình Việt Nam - từng chia sẻ rằng: “Ông mất lúc 65 tuổi nhưng con đường nghệ thuật của ông đã kéo dài gần 1 thế kỷ”.

Tác phẩm của Nguyễn Sáng không nhiều như một số hoạ sĩ cùng thế hệ, nhưng có thể thấy những đóng góp và ảnh hưởng của ông là vô cùng sâu sắc. Những di sản độc đáo và quý giá mà ông để lại là minh chứng cho sự nghiệp bền bỉ và sáng tạo không ngừng nghỉ. Tư cách nghệ sĩ của ông chính là tấm gương sáng chói cho thế hệ nghệ sĩ Việt Nam hôm nay. Nguyễn Sáng không chỉ là người nghệ sĩ của thời đại mình, mà còn là một cá tính nghệ thuật còn mãi với mỹ thuật Việt Nam theo dấu thời gian. 

Previous Post Next Post