Skip to content
Language/
Ngô Minh Cầu – Từ "ông vua chép tranh lụa" đến dấu ấn sơn mài độc bản

Ngô Minh Cầu – Từ "ông vua chép tranh lụa" đến dấu ấn sơn mài độc bản

Trong dòng chảy mỹ thuật Việt Nam hiện đại, có những họa sĩ không chỉ để lại dấu ấn bằng tác phẩm mà còn bằng chính hành trình sống và lao động nghệ thuật của mình. Ngô Minh Cầu là một trường hợp như thế. Từ người họa sĩ trưởng thành giữa khói lửa kháng chiến, nổi danh với biệt danh “ông vua chép tranh lụa”, cho đến người miệt mài khai phá vẻ đẹp độc bản của sơn mài Việt Nam, ông đã dành trọn đời mình để đi tìm sự dung hòa giữa hiện thực và cảm xúc. Hội họa của Ngô Minh Cầu không phô trương, nhưng lặng lẽ chạm vào người xem bằng những gam màu trong trẻo, bố cục giản dị và một tình yêu sâu nặng dành cho con người, đất nước Việt Nam.

Chân dung họa sĩ Ngô Minh Cầu lúc trẻ. Nguồn: Art Việt.

Hành trình qua những dặm dài chiến dịch và hòa bình

Ngô Minh Cầu sinh ngày 10/05/1927 tại Hà Nội. Ông sinh ra và lớn lên trong một gia đình tiểu tư sản viên chức có 6 người con, cha mẹ đều mất trước Cách mạng Tháng Tám. Như những người bạn cùng khoá, ông là một trong 22 sinh viên khoá Kháng chiến (1950 – 1954), do thầy Tô Ngọc Vân thành lập ở chiến khu Việt Bắc.

Năm 1953, Tô Ngọc Vân từng có đánh giá về học trò của mình có một cách nhìn phong cách đặc biệt. Cụ thể là:

“Ngô Minh Cầu có một cách nhìn phong cách đặc biệt, không giống ai. Đó là lối nhìn giản dị để tạo dựng hình, màu minh bạch, rõ ràng.”

Một bức ký họa chân dung của họa sĩ Ngô Minh Cầu thực hiện năm 2006. Nguồn: Facebook Sách Mỹ Thuật - Họa Sĩ Khoá Kháng Chiến 1950-1954.

Sở dĩ có lời nhận xét này là do Ngô Minh Cầu đã thể hiện xuất sắc trong chuyến đi vẽ tự do 3 tuần mà nhà trường tổ chức. Sau khi tốt nghiệp xuất sắc Trường Mỹ thuật Kháng chiến cho đến khi nghỉ hưu, trong suốt gần 30 năm công tác, Ngô Minh Cầu đã trải qua ít nhất 10 vị trí khác nhau: vẽ cổ động tuyên truyền ở Sở Văn nghệ Trung ương; vẽ ghi, vẽ đạc họa ở Tổng cục Đường sắt; cho đến không tác giảng dạy tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam, Trường Cao đẳng Mỹ thuật Công nghiệp Việt Nam; hay làm xuất bản, làm báo; làm họa sĩ sáng tác, chuyên viên, cán bộ chuyên trách... Có thể nói, trong các họa sĩ Việt Nam nói chung, các họa sĩ khóa Kháng chiến nói riêng, Ngô Minh Cầu là họa sĩ có quá trình công tác nghệ thuật đa dạng bậc nhất.  

Những năm 1960 - 1975, ông nổi tiếng là “ông vua chép tranh lụa” nhờ vào cơ duyên từ các bảo tàng mỹ thuật. Họ thường nhờ Ngô Minh Cầu chép tranh lụa của những danh họa thế hệ trước đó như Nguyễn Phan Chánh, Nguyễn Tường Lân, Lê Văn Đệ, Nguyễn Tiến Chung… Khi ấy, Việt Nam chưa có thị trường nghệ thuật, tranh chép là đặt hàng của các cơ quan nhà nước làm quà ngoại giao.

Ngô Minh Cầu, Về nông thôn sản xuất, tranh lụa, 1958. Nguồn: Báo Đại Đoàn Kết.

Đây là bức tranh lụa nổi tiếng của họa sĩ Ngô Minh Cầu với bối cảnh là một xóm làng trù phú, nhà gạch hai tầng, mái ngói đỏ tươi, rơm vàng chất thành đống to trong sân, ngoài ngõ. Tất cả đằm trong một màu sắc nóng, ấm ửng hồng gây cảnh sắc một buổi bình minh mới rạng.  

Không chỉ đạt trình độ cao đối với dòng tranh lụa, dấu ấn nghệ thuật cá nhân của Ngô Minh Cầu còn ghi dấu với tranh ký họa và tranh sơn mài.

"Thế nhưng, tôi cho rằng dấu ấn quan trọng của họa sĩ trong khóa kháng chiến là họ cũng tạo ra một tiền đề, một quan niệm, cách nhìn về hiện thực cuộc sống. Có thể nói rằng, nếu họa sĩ Ngô Minh Cầu được đào tạo bài bản, được những lời mách bảo hết sức quan trọng của danh họa Tô Ngọc Vân thì ông đã lựa chọn cho mình một cái lộ trình riêng biệt đấy là gắn liền xúc cảm của mình, tâm hồn của mình với vẻ đẹp của cuộc sống, với hiện thực cuộc sống" – họa sĩ Lương Xuân Đoàn nói.

Ngô Minh Cầu, Mắc go cửi, sơn mài, 1983. Nguồn: Báo Đại Đoàn Kết.

Triển lãm cá nhân đầu tiên của Ngô Minh Cầu diễn ra tại Bảo tàng Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh năm 1992. Đây cũng là triển lãm sơn mài đầu tiên sau năm 1975 của ông, trưng bày 75 tác phẩm, kéo dài trong khoảng 4 tháng. Triển lãm này chính là lời khẳng định tài năng của ông trong việc chuyển thể thành công các ký họa Tây Bắc sang chất liệu sơn mài.

Năm 2005, ông cho ra mắt cuốn sách đầu tiên về hội họa. Những năm cuối đời ông chủ yếu tìm tòi sáng tác tranh sơn mài với nhiều bức khổ lớn, để lại ấn tượng thị giác mạnh mẽ. Đến năm 2009, ông vẫn sáng miệt mài sáng tác và kịp cho ra mắt tác phẩm hội họa cuối cùng của cuộc đời Ngô Minh Cầu trước khi ra đi mãi mãi. 

Sự giao thoa giữa hiện thực chiến trường và chất thơ trữ tình

Nếu tranh lụa là nơi Ngô Minh Cầu gửi gắm sự dịu dàng, bảng lảng của tâm hồn, thì đối với sơn mài, ông lại thể hiện sự đằm thắm, sâu sắc và nội lực mạnh mẽ. Tạo hình trong tranh của ông thường giản dị, nhưng bố cục chặt chẽ, đường nét mềm mại mà vẫn giữ trọn nét khỏe khoắn.

Ngô Minh Cầu, Tuổi áo trắng, sơn mài. Nguồn: Thời báo Văn học Nghệ thuật.

Họa sĩ Ngô Minh Cầu luôn ưu tiên sử dụng màu sắc rõ ràng, đạt đến độ nhuần nhuyễn, trong trẻo, êm dịu, mang đậm hồn cốt Á Đông. Đến nỗi, thầy của ông, danh họa Tô Ngọc Vân cũng phải gật gù nhận xét rằng Ngô Minh Cầu “có một cách nhìn phong cách đặc biệt, không giống ai… lối nhìn giản dị để tạo dựng hình, màu minh bạch, rõ ràng”. Về gần cuối đời, chính người được đánh giá đã phải thừa nhận là “hoàn toàn chính xác”.

Thời kỳ đầu trong sự nghiệp nghệ thuật, hội họa của Ngô Minh Cầu đậm chất hiện thực cách mạng, ký họa sắc sảo, phục vụ kịp thời cho nhiệm vụ tuyên truyền kháng chiến. Những ảnh hưởng của thời cuộc đã tác động đáng kể đến phong cách của ông. Khi học tại Trường Mỹ thuật Việt Nam ở chiến khu Việt Bắc, ông cùng 21 sinh viên cùng khóa vừa đi học, vừa tham gia kháng chiến. Họ đại diện cho tầng lớp cán bộ cốt cán được đào tạo và rèn luyện trong gian khổ cách mạng.

Ngô Minh Cầu, Hợp tác xã chia thóc, tranh lụa. Nguồn: Thời báo Văn học Nghệ thuật.

Ngô Minh Cầu vẫn giữ vững tinh thần sáng tạo này xuyên suốt các tác phẩm của ông thời kỳ này. Điều này chứng tỏ tình yêu của ông không chỉ với nghệ thuật, mà còn là lòng trung thành với nước với dân.

Sau kháng chiến, nghệ thuật của ông có một sự chuyển dịch mạnh mẽ sang chất trữ tình - lãng mạn. Chiêm ngưỡng các tác phẩm của Ngô Minh Cầu giai đoạn này, người xem không chỉ chiêm ngưỡng về phong cảnh hay cuộc sống thường ngày, mà dường như người ta còn có thể đối thoại được với các nhân vật trong tranh.

"Trên từng tác phẩm của họa sĩ Ngô Minh Cầu đều nói lên một tình cảm đặc biệt, cảm xúc nồng nàn khi ghi giữ lại những nét đẹp Việt, những người đàn bà Việt ở Đồng bằng sông Hồng hay trên các mạn ngược. Chính điều này giúp chúng ta thấy được nghệ thuật của họa sĩ Ngô Minh Cầu lúc nào cũng trẻ trung, lúc nào cũng cảm giác chúng ta đang đến gần với cuộc sống, đến gần với hiện thực và đến gần với vẻ đẹp của người Việt" – họa sĩ Lương Xuân Đoàn nói.  

Thành tựu nổi bật và Tầm ảnh hưởng

Với cuộc đời trọn vẹn cống hiến cho nghệ thuật, ông đã để lại nhiều di sản với các tác phẩm tiêu biểu như Về nông thôn sản xuất (1958), Chiều về bản (1963), Cầu treo qua suối (1963) thuộc phong các ký họa; hay các bức sơn mài Bình minh Tam Bạc (1990), Khỏa thân chăn trắng (1989), Khỏa thân và gối (1989).

Ngô Minh Cầu, Đập lúa, sơn mài, 1991. Nguồn: Thời báo Văn học Nghệ thuật.

Đồng thời, họa sĩ Ngô Minh Cầu cũng vinh dự nhận được nhiều giải thưởng cao quý cấp quốc gia như Huân chương Kháng chiến chống Pháp hạng ba, Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng nhất, Huy chương vì sự nghiệp văn học nghệ thuật Việt Nam, Huy chương vì sự nghiệp mỹ thuật Việt Nam.

Trong dòng chảy nghệ thuật đương đại Việt Nam, Ngô Minh Cầu là gạch nối quan trọng giữa thế hệ họa sĩ trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương và thế hệ họa sĩ trưởng thành trong chiến tranh. Góp phần định hình và làm phong phú thêm "ngôn ngữ tranh lụa Việt Nam hiện đại", chứng minh lụa không chỉ có sự ủy mị mà còn có thể tải được những chủ đề lớn lao của lịch sử dân tộc.

Hơn nửa thế kỷ sáng tác và cống hiến, Ngô Minh Cầu đã để lại một di sản nghệ thuật giàu giá trị, nối liền tinh thần mỹ thuật kháng chiến với vẻ đẹp trữ tình của đời sống hậu chiến. Dù ở tranh lụa, ký họa hay sơn mài, tác phẩm của ông luôn giữ được sự chân thành, đằm sâu và một “cách nhìn đặc biệt” rất riêng như lời danh họa Tô Ngọc Vân từng nhận xét. Từ những bức tranh phục vụ kháng chiến đến các sáng tác sơn mài cuối đời đầy nội lực, Ngô Minh Cầu không chỉ góp phần làm phong phú ngôn ngữ hội họa Việt Nam hiện đại, mà còn để lại hình ảnh một người nghệ sĩ tận hiến, luôn đi đến cùng với cái đẹp và cảm xúc của cuộc sống.

Previous Post Next Post