Chuyển đến nội dung
Ngôn ngữ/

Lê Quý Anh Hào

Nghệ thuật đương đại luôn giúp các thể loại nghệ thuật giao nhau ở nhiều điểm. Lê Quý Anh Hào, hay nghệ danh Lê Hào, là một trong những trường hợp như vậy: một hành trình đa phương tiện, nhưng hội họa vẫn là ‘mỏ neo’, nơi anh chất vấn ký ức, đời sống và cả chính mình.

Đôi nét về sự đa phương tiện

Lê Hào bước vào đời sống nghệ thuật qua nhiều ngả: performance art, video art, installation, rồi mới trở về với tranh giá vẽ. Ở mỗi mảng, anh đều để lại một dấu hiệu nhận diện: tinh thần chất vấn và lối kể chuyện vừa hài hước, vừa trữ tình.

Anh thường “lật ngược” hình ảnh: không sao chép mà biến đổi, đặt lại ngữ cảnh để mở ra câu chuyện khác. Theo Oregon State University, parody (giễu nhại) là sự bắt chước nhằm bình luận, phê phán hoặc chế giễu bằng mỉa mai. Nhưng với Lê Hào, giễu nhại không chỉ là phê phán; nó giống như một cú “giật mình”, khiến người xem nhìn lại hình ảnh gốc bằng con mắt khác. 

“Vấn đề là khi mình làm một tác phẩm thì mình hợp lý hơn là giễu nhại, và vì bản chất mình thích vui, nên nhiều khi cái vui đó tự nhiên xuất hiện trong tranh.”

Lê Quý Anh Hào, Tranh vẽ của Lê Hào. Ảnh được đăng trên Facebook cá nhân của nghệ sĩ.

Lê Quý Anh Hào, Tranh vẽ của Lê Hào. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Tinh thần ấy xuyên suốt các dự án: từ video art lưu trữ tại bảo tàng Đức đến sắp đặt My Temple (2020, Nhật Bản), nơi anh dựng “ngôi đền hạt nhân” vừa nghiêm trọng vừa bi hài. Nhà văn Lý Đợi từng nhận xét: “Tác phẩm của Lê Hào là một gợi tưởng về dự án điện hạt nhân tại Ninh Thuận và sự tác động của nó đến đời sống, đến nền văn hóa Chăm bản địa.”

Ở mỗi loại hình, anh lại “mượn” được một thứ để quay về với hội họa: performance cho anh sự trực tiếp và tính tức thời, video art cho anh khả năng xử lý nhịp điệu – thời gian, còn installation rèn luyện cách tổ chức không gian. Nhờ vậy, khi cầm cọ trở lại, tranh của anh không chỉ nằm yên trên giấy mà mang dáng dấp của trình diễn, của điện ảnh, của sắp đặt.

Với tranh vẽ, anh tiếp tục dịch chuyển: từ Tĩnh vật, nơi bình gốm và bông hoa dường như trò chuyện, đến loạt “Chữ Braille”, nơi người xem phải dùng “tâm” để cảm nhận. Ban đầu, anh ngại viết thẳng vì sợ bị coi là “vô duyên”, nhưng khi biến thành “chữ mù” – những chấm nổi thay cho lời nói – lại thành một biểu đạt vừa duyên dáng vừa tinh nghịch. Ở đó, người xem được đặt vào tình huống như người khiếm thị: chỉ thấy một phần, phần còn lại phải mường tượng. Đôi mắt nhòe đi cũng là lúc thời gian trôi qua, để khoảng trống cho trí nhớ và cảm giác lấp đầy. Những chấm kia không cần hiện hình rõ ràng, có thể là bông hoa, con vật hay dáng dấp mơ hồ nào đó. Chính sự dang dở ấy khơi gợi trí tưởng tượng, khiến người ta tự hỏi: “Mình thực sự nhìn thấy bao nhiêu phần trăm thế giới này từ đôi mắt của mình?”

Lê Quý Anh Hào, Caroty, acrylic trên lụa, 125 x 187 cm. Ảnh được đăng trên Facebook cá nhân của nghệ sĩ.

Lê Quý Anh Hào, Caroty, acrylic trên lụa, 125 x 187 cm. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Ở Nhật Bản, bộ tranh này được đón nhận như một sự “lách luật”: nghệ sĩ có thể nói những điều không thể nói bằng ngôn ngữ thường, nhưng lại nói được qua “chữ mù”. Sự trừu tượng kết hợp tinh thần tếu táo đã biến điều riêng tư thành thông điệp phổ quát, khiến loạt tranh vượt khỏi giới hạn cá nhân để chạm tới khán giả quốc tế.

Thực tế, nhiều dự án của anh được triển lãm ở nước ngoài nhiều hơn trong nước. Điều đó vừa khẳng định sức sống của ý tưởng, vừa phản chiếu sự hạn chế trong tiếp nhận nghệ thuật đương đại tại Việt Nam. Với Lê Hào, triển lãm chỉ là “cửa ngõ”; còn động lực sáng tác thực sự nằm ở sự thôi thúc được vẽ, được sống đúng với cách nghĩ của mình.

Có một chàng nghệ sĩ hay cười

Tác phẩm của anh luôn mang tinh thần vui vui, vì anh vốn là người như thế. Họa sĩ Lê Quý Anh Hào, thường được biết đến với nghệ danh Lê Hào, sinh năm 1980, lớn lên ở miền Tây. Ba anh là người Bắc di cư, làm nghề nhiếp ảnh; mẹ gốc Nam Bộ. Những bức ảnh cũ của cha, những câu chuyện về hành trình từ Thái Bình, Nam Định, Hải Phòng vào Nam đã trở thành những chấm nổi đầu tiên nuôi dưỡng sáng tạo trong anh.

Lớn lên giữa miền Tây sông nước, với những ngày rong chơi cùng bạn bè, tiếng cười hào sảng của xóm giềng, những câu chuyện của các bác, các dì, hay cả món đồ cũ được cho… tất cả len lỏi, in hằn trong ký ức anh. Chính nền văn hóa Nam Bộ dân dã ấy đã trở thành một “chất liệu mềm” thấm vào tranh, khiến sự hài hước, trào lộng của anh không hề quá gắt, mà ngược lại luôn giữ được nét gần gũi, chan hòa và dễ cảm.

Chân dung nghệ sĩ Lê Hào cùng tác phẩm. Ảnh trong Bài viết Họa sĩ Lê Hào: “Ai cũng cần khoảng lặng để gạn lắng bế tắc”, L'officiel Vietnam.

Chân dung nghệ sĩ Lê Hào cùng tác phẩm. Nguồn: Bài viết Họa sĩ Lê Hào: “Ai cũng cần khoảng lặng để gạn lắng bế tắc”, L'officiel Vietnam.

Anh thừa nhận con đường tới mỹ thuật không phải do “ăn sẵn” năng khiếu mà đôi khi chỉ là “giải quyết chuyện học”, anh cứ theo học, rồi “vẽ riết thấy thích”, và dần trở thành cái nghề mang lại hứng thú cho anh theo đuổi.

“Đó là cái duyên nó tới, rồi mình đi theo, tự đào luyện, duy trì mình vẽ cho tới nay.”

Ra trường, tưởng chừng duyên với nghề vẽ đã đứt đoạn. Anh rẽ sang performance art, video art, phim tài liệu, sắp đặt… Những loại hình này vừa thuận lợi cho triển lãm quốc tế, vừa cho anh cảm giác tự do. Khi ấy, tranh vẽ với anh trở nên “chán, vô duyên, không truyền tải hết điều muốn nói.”

Dù thử nghiệm đa phương tiện nghệ thuật khác nhau, trong anh vẫn luôn có một chất vấn thường trực rằng “mình đã học hội họa một cách chuyên nghiệp, tại sao lại dễ dàng bỏ qua nó?” Để rồi, anh quay trở lại cầm cọ, tìm những ý nghĩa cho tranh của mình để truyền tải hết điều mình muốn nói.

Lúc này, hội họa không còn gò ép mà trở thành một không gian thử nghiệm, nơi anh tích hợp ký ức cá nhân, tiểu sử gia đình, cùng những mảnh ghép văn hóa – xã hội dọc đường đi. Anh muốn tranh của mình “không còn chỉ là giá vẽ”, mà phải đa chiều, có lớp lang, đặt ra câu hỏi khiến người xem phải dừng lại suy ngẫm.

“Trong tranh mình giờ đều hoàn toàn là những câu hỏi. Cho tới bây giờ, mình vẽ vẫn cảm thấy khó.”

Lê Quý Anh Hào, Woman in Brazilian History (Ms. Dilma Rousseff), acrylic trên giấy, 52 x 57 inch. Ảnh được đăng trên Facebook cá nhân của nghệ sĩ.

Lê Quý Anh Hào, Woman in Brazilian History (Ms. Dilma Rousseff), acrylic trên giấy, 52 x 57 inch. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Chính cái “khó” đó, sự tự chất vấn không ngừng đó, đã làm nên một Lê Hào khác biệt: cởi mở, hay cười, nhưng tác phẩm lại ẩn chứa nét hóm hỉnh mà tinh tế, trữ tình nhưng không sa đà lãng mạn.

Đôi lời về danh xưng

Trong giới nghệ thuật, Lê Quý Anh Hào được gọi bằng nhiều cách: người thì “họa sĩ”, người lại “nghệ sĩ đương đại”. Dẫu vậy, điều đáng mến ở anh lại là sự miễn nhiễm trước mọi nhãn mác. Anh không bận tâm tự định danh, bởi với anh, thái độ sáng tạo mới là cốt lõi của nghệ thuật.

“Nghệ sĩ đương đại hay họa sĩ thì cũng chỉ là cái tên gọi thôi, lúc này lúc khác. Gắn nhãn kiểu đó nhiều khi vô lý, như bắt mình phải chui vô cái khung. Còn mình thì cứ làm thôi, chuyện gọi sao kệ người ta.”

Lê Quý Anh Hào, Tranh vẽ cho một buổi picnic. Ảnh được đăng trên Facebook cá nhân của nghệ sĩ.

Lê Quý Anh Hào, Tranh vẽ cho một buổi picnic. Nguồn:Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Thực tế, câu chuyện danh xưng không chỉ riêng anh. Trong nghệ thuật đương đại Việt Nam, nhiều nghệ sĩ cũng “vướng” tranh luận về việc nên gọi họ là gì: nhà điêu khắc, nghệ sĩ thị giác, hay đơn giản chỉ là nghệ sĩ. Sự “sao cũng được” của Lê Hào cho thấy một thái độ mới, đó là không để tên gọi trói buộc, mà tập trung vào hành động sáng tạo. Điều này phần nào cũng lý giải vì sao tác phẩm anh luôn mang tính thử nghiệm, luôn vượt ra ngoài “khuôn” mà khán giả thường chờ đợi ở một họa sĩ.

Thay vì loay hoay với danh xưng, anh chọn làm và không ngừng thử nghiệm. Anh là một nghệ sĩ đa phương tiện, đúng vậy, nhưng hội họa vẫn là nơi nguồn cội cho hành trình nghệ thuật. Chính sự đa nhiệm đó giúp anh không ngừng tìm tòi, pha trộn, để lại dấu ấn riêng qua loạt tác phẩm như Giễu nhại, Thủy mặc Việt Nam hay Pop Việt.

Câu chuyện về những “chấm nổi” và “vết mực” của Lê Quý Anh Hào chắc chắn còn dài. Những sáng tác phá cách ấy sẽ tiếp tục mang lại những khám phá thú vị về một nghệ sĩ muốn lan tỏa sự “tếu tếu” duyên dáng của mình trong cả tác phẩm lẫn cách công chúng tiếp nhận anh.

Tin bài liên quan