Chuyển đến nội dung
Ngôn ngữ/

Bùi Văn Tuất

Lách tách củi cháy, khóm than hồng, những ngày quây quần bên khói bếp mùa đông, rồi cả nghịch đất cười giòn, luôn là sợi dây níu lòng người con Ba Vì. Bùi Văn Tuất từng đi một vòng rất xa để tìm cho mình sự tự tin, để rồi quay về với góc bếp, góc làng và những ngày cũ trong veo, nơi anh nhìn lại ký ức đã qua và cả sự dũng cảm để bước tiếp trên con đường hội họa mà mình đã chọn.

Họa sĩ Bùi Văn Tuất tại không gian làm việc. Nguồn: Artonis.

Họa sĩ Bùi Văn Tuất tại không gian làm việc. Nguồn: Artonis.

Từ 15km đến hành trình hơn 15 năm

Bùi Văn Tuất sinh năm 1982, là người Mường, lớn lên trong nhịp sống chậm rãi của một làng miền núi Ba Vì. Tuổi thơ của anh gắn với lao động gia đình, với mùi khói củi ám vào áo quần và in sâu trong trí nhớ. Những ký ức tưởng chừng vụn vặt ấy, về sau lại trở thành mạch sáng tác bền bỉ và quen thuộc trong tranh anh.

“Gia đình tôi và cả làng không ai theo nghệ thuật, nhưng tôi được truyền cảm hứng từ bố và chú khi họ hay vẽ và làm những món đồ thủ công. Sau khi học hết lớp 11, tôi quyết định học vẽ và chọn thi vào trường Mỹ thuật.”

Hành trình học vẽ của Tuất gắn với quãng đường gần 15km đạp xe mỗi buổi chiều sau giờ học. Đó không chỉ là thử thách thể lực, mà còn là thử thách về sự bền bỉ, khi phía trước là cánh cửa chưa ai trong làng từng bước qua. Lần thi đầu tiên không thành công, anh trượt Đại học Mỹ thuật. Nhưng thay vì bỏ cuộc, ba năm học Cao đẳng trở thành động lực cần thiết để tích lũy, trước khi anh thi lại và trúng tuyển Đại học Mỹ thuật Việt Nam năm 2003.

Một góc làm việc tại xưởng vẽ của họa sĩ Bùi Văn Tuất. Nguồn: Artonis.

Một góc làm việc tại xưởng vẽ của họa sĩ Bùi Văn Tuất. Nguồn: Artonis.

Tuất không đỗ vào khoa Hội họa như mong muốn, mà vào khoa Sư phạm, một cơ hội đến từ việc mở rộng chỉ tiêu của trường năm ấy. Anh không né tránh việc mình có phần may mắn, kể cả nhờ điểm ưu tiên. Nhưng chính “cái duyên” đó lại đưa anh bước vào môi trường chuyên nghiệp từng rất xa vời.

“Đúng năm tôi thi, trường mở thêm khoa Sư phạm nên chỉ tiêu tăng. Khi nhập học, vì điểm thấp hơn các bạn khá nhiều nên có người nghĩ tôi chỉ đến chơi, và tôi xem đó là may mắn.”

Xuất phát điểm thấp khiến anh không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng, thậm chí là những ánh nhìn nghi ngại. Tuất chọn coi đó là lý do để cố gắng nhiều hơn. Khi vào trường, mọi nền tảng ôn luyện bên ngoài đều trở nên “vô lực” trước giáo trình bài bản. Xuất phát điểm vùng miền không còn là rào cản khi tất cả bắt đầu lại từ đầu. Chính trong môi trường ấy, Tuất dần tìm thấy sự tự tin nhờ sự chỉ dẫn của các thầy như Bạch, Vân, Trần Huy Oánh hay Nguyễn Thụ, những người không chỉ dạy kỹ thuật, mà còn truyền tinh thần làm nghề nghiêm túc và nhân văn.

Ra trường năm 2007, Tuất không vội nghĩ đến triển lãm cá nhân. Anh tự nhận mình chưa đủ độ chín và sự tự tin. Thay vào đó, anh chọn vẽ đều đặn, lặng lẽ. Những bức tranh đầu tiên được bán đến khá tự nhiên, khi một vài gallery chủ động tìm đến, trở thành sự khích lệ quan trọng để anh tin rằng con đường mình đi không còn mông lung.

“Tôi chỉ tập trung sáng tác đều, không nghĩ nhiều. Chính từ lúc tranh bán được, tôi mới thực sự có thêm tự tin để sáng tác tiếp.”

Nhưng hành trình ấy không hề bằng phẳng, biến động kinh tế giai đoạn 2010 khiến thị trường tranh đóng băng. Để bám trụ với nghề, Tuất không nề hà bất cứ việc gì, từ vẽ thuê quán cà phê đến trang trí tranh tường để có tiền mua họa phẩm và nuôi sống gia đình. Trong gian khó, anh chọn cách vẽ ít nhưng sâu, chú trọng chất lượng thay vì số lượng.

Bùi Văn Tuất, Chân dung, đang được hoàn thiện tại xưởng. Nguồn: Artonis.

Bùi Văn Tuất, Chân dung, đang được hoàn thiện tại xưởng. Nguồn: Artonis.

Một ngã rẽ quan trọng đến khi Tuất tận dụng khả năng trực họa chân dung để kết nối với các gia đình sưu tập tranh. Những bức vẽ con cái, người thân vừa mang lại thu nhập, vừa giúp anh rèn khả năng nắm bắt tâm lý nhân vật, kỹ năng sau này được chuyển hóa trực tiếp vào các tác phẩm về tuổi thơ miền núi.

"Hầu hết họa sĩ đều từng trải qua giai đoạn cực kỳ gian nan, khi thị trường biến động và tranh gần như không bán được. Trong hoàn cảnh ấy, họa sĩ nào cũng buộc phải thích nghi, và tiếp tục sáng tác trong thiếu thốn."

Phải đến năm 2013, anh mới bắt đầu ấp ủ triển lãm cá nhân, và mất thêm năm năm chuẩn bị để hiện thực hóa vào 2018. Mười một năm sau khi tốt nghiệp, anh mới chính thức “chào sân”. Từ đó, Tuất dừng những thể nghiệm rời rạc để tập trung trọn vẹn vào đề tài trẻ em miền núi và những gì thân thuộc nhất với mình.

Vẽ hoài những cái thân thương

Đặt Tuất cạnh những nghệ sĩ cùng khai thác chân dung trẻ em vùng cao như Lê Thế Anh hay Nguyễn Thu Hà, có thể thấy một điểm giao về đề tài, nhưng sự khác biệt nằm ở tâm thế. Nếu ở Lê Thế Anh là cái nhìn quan sát trong những chuyến đi, ở Nguyễn Thu Hà là sự mong manh của màu nước gắn với việc soi chiếu bản thân, thì Tuất vẽ từ trạng thái “ở trong cuộc”.

Bùi Văn Tuất, tác phẩm đề tài Góc bếp. Nguồn: VN Express.

Bùi Văn Tuất, tác phẩm đề tài Góc bếp. Nguồn: VN Express.

Những đứa trẻ trong tranh Tuất lấm lem bùn đất, tóc cháy nắng, má nẻ vì lạnh. Chúng xuất hiện trong những khoảnh khắc rất tự nhiên, không tạo dáng. Kinh nghiệm trực họa giúp anh “hiểu” tâm lý nhân vật, lan sang cả những góc làng, góc bếp, nơi anh mải miết vẽ đi vẽ lại những điều thân thuộc. Bên cạnh trẻ em, linh hồn trong tranh Tuất là những góc bếp. Với anh, vẽ bếp là vẽ sự quây quần, mùi khói, cảm giác ấm áp của mỗi gia đình miền núi. Góc bếp củi của cha mẹ ở Ba Vì, trong ký ức anh, là một di sản tinh thần không thể thay thế.

“Đến bây giờ, mỗi lần về nhà, việc đầu tiên tôi làm vẫn là ùa vào bếp. Có lẽ vì vậy mà tôi đã vẽ góc bếp nhà mình rất nhiều lần.”

Câu nói của Trịnh Lữ, “mọi bức tranh đều là tự họa”, dường như được Tuất thấm sâu. Dù vẽ người hay cảnh vật nào, cuối cùng vẫn là hành trình bóc tách ký ức và tâm lý cá nhân. Anh không chạy theo hình thức, cũng không nhận vẽ những đề tài chưa từng trải nghiệm.

Anh không ngại thừa nhận chân dung là dòng tranh khó bán, bởi hiếm ai muốn treo hình ảnh một người lạ trong không gian riêng tư của mình. Nhưng anh vẫn tin rằng khi cảm xúc đủ mạnh, khi sự lấm lem và ánh mắt kia chạm được vào tuổi thơ hay giá trị văn hóa trong lòng người xem, thì người lạ sẽ trở thành "người thân".

“Nhiều người nghĩ chân dung chỉ là vẽ khuôn mặt một ai đó, nhưng với tôi, nó đơn giản là một bức tranh. “Đương đại” không nhất thiết phải chạy theo cái mới hình thức, mà là sự trung thực với cảm nhận và thời đại của chính mình. Quan trọng không phải đề tài gì, mà là anh vẽ nó như thế nào.”

Họa sĩ Bùi Văn Tuất đang chuẩn bị cho sáng tác mới tại xưởng. Nguồn: Artonis.

Họa sĩ Bùi Văn Tuất đang chuẩn bị cho sáng tác mới tại xưởng. Nguồn: Artonis.

Nỗ lực đi ngược lại định kiến “tranh chân dung khó bán” của Bùi Văn Tuất, cũng như của những họa sĩ kiên trì với trực họa và hiện thực, vẫn là một hành trình dài, đòi hỏi sự bền bỉ trong bối cảnh khung “đương đại” vận động nhanh và liên tục điều chỉnh các thước đo giá trị. Thách thức vì thế không nằm ở việc tranh có bán được hay không, mà ở việc người nghệ sĩ có đủ bền bỉ để đi đến cùng với lựa chọn của mình hay không?

Tuy vậy, sự dịch chuyển ấy không đồng nghĩa với việc các thực hành như hiện thực, trực họa hay chân dung bị đẩy ra bên lề. Dẫn theo góc nhìn của GS. Hoàng Phong Tuấn, những thực hành này vẫn hiện diện trong đời sống nghệ thuật cụ thể, phản ánh trải nghiệm tâm lý - xã hội của người sáng tác và nhu cầu tiếp nhận của một cộng đồng nhất định, qua đó duy trì giá trị thẩm mỹ và ý nghĩa của mình.

Ở mọi thời đại, vẫn luôn tồn tại những nhóm công chúng lựa chọn sự giản dị, dễ tiếp cận và giàu cảm xúc để nâng niu những giá trị họ tin tưởng. Và chính từ sự đa dạng ấy, việc thiết lập một “khung chuẩn” cho nghệ thuật luôn là quá trình dài hơi, nhiều tranh luận và chưa bao giờ khép lại.

Đôi lời kết

Giữa nhiều phân hóa của mỹ thuật Việt Nam hôm nay, Bùi Văn Tuất vẫn chọn ở lại với chân dung và cảnh vật như một cách nói trung thực về bản thân. Thực hành của anh là một hành trình tự họa dài hơi, nơi ký ức miền núi, trải nghiệm sống và cảm thức cá nhân lắng đọng. Sự nhất quán ấy không ồn ào, nhưng cho thấy một bản lĩnh nghề nghiệp được xây dựng từ chiều sâu từng trải, qua những góc bếp, góc làng và những ánh mắt trong veo.

Tin bài liên quan