Chuyển đến nội dung
Ngôn ngữ/
Phạm Tăng – Họa sĩ Việt đi tìm linh hồn của vũ trụ (Kỳ 3)

Phạm Tăng – Họa sĩ Việt đi tìm linh hồn của vũ trụ (Kỳ 3)

Giữa thế kỷ XX – thời đại mà nghệ thuật thế giới chứng kiến vô số trào lưu mới nổi lên rồi nhanh chóng lụi tàn – Phạm Tăng vẫn lặng lẽ đi con đường riêng của mình. Ông không chọn đứng hẳn về phương Đông hay phương Tây, cũng không tự trói buộc trong bất kỳ học thuyết mỹ thuật nào. Điều ông theo đuổi là một thứ hội họa vượt khỏi biên giới địa lý: nơi tinh thần Á Đông gặp gỡ kỹ thuật châu Âu, nơi cá nhân hòa vào nhịp thở của vũ trụ bao la. Chính ở điểm giao thoa ấy, Phạm Tăng trở thành một hiện tượng đặc biệt của mỹ thuật Việt Nam hiện đại.

Sự kết tinh của Viễn Đông và Phương Tây

Trên hành trình nghệ thuật, mặc dù sống và làm việc chủ yếu tại châu Âu, nhưng Phạm Tăng đã nỗ lực không ngừng để sáng tạo một nét họa độc lập riêng mình, không chịu ảnh hưởng và chi phối bởi các nền hội họa phương Tây hay Trung Quốc. Ông nhuần nhuyễn kết hợp giữa kỹ thuật sơn dầu phương Tây với cảm quan không gian rỗng của thủy mặc. Khi trả lời phỏng vấn của Tạp chí Bách khoa Việt Nam, họa sĩ Phạm Tăng đã nêu rõ quan niệm của mình về hội họa: 

“Hội họa Việt Nam phải bộc lộ được bản sắc riêng, góp một tiếng nói với hội họa thế giới, dù là một tiếng nói nhỏ bé, nhưng là tiếng nói của riêng mình, không lai căng Tây hay Tàu. Tôi vô cùng hãnh diện là mình không mất gốc, không va chạm trực tiếp với phương Tây, tôi nhờ sức phản ứng mà phá vỡ được mọi xiềng xích nô lệ do sự phụ thuộc vào lối nhìn nhật sự vật, ảnh hưởng của hội họa phương Tây và Trung Quốc thời kỳ bị đô hộ. Chính là nhờ ở lòng ham muốn tự do và ở chí hùng cường của dân tộc, tôi mới tìm được một đường lối giải thoát cho nghệ thuật riêng mình.” – hoạ sĩ Phạm Tăng.

Một tác phẩm của hoạ sĩ Phạm Tăng. Nguồn: Bài viết trên blog cá nhân của nhà thơ Du Tử Lê.

Cấu trúc tranh của Phạm Tăng càng về những giai đoạn chín muồi, càng có xu hướng hướng tâm hoặc ly tâm, tạo cảm giác về một vụ nổ của sắc màu. Ông thường sử dụng các mảng màu loang, chuyển tiếp mượt mà và đầy năng lượng. Sự chuyển dịch của Phạm Tăng từ bút pháp hiện thực sang trừu tượng biểu hiện không đơn thuần là thay đổi kỹ thuật, mà là một cuộc hành trình đi sâu vào bản chất của sự sống và tâm thức. Với ông, hội họa không còn là việc chụp lại thực tại hữu hình, mà là nỗ lực hiện thực hóa những biến động không ngừng của nội tâm – nơi mà máy ảnh tinh vi nhất cũng phải chào thua.

Phạm Tăng xây dựng tác phẩm từ những "tế bào" nguyên tử. Ông quan niệm mỗi hạt màu đồng tâm li ti là một tế bào sống, thoi thóp nhưng tự tại, mang trong mình ánh sáng phát quang từ bên trong. Hàng triệu tế bào ấy kết tụ, nảy nở và lan tỏa như một vết mực loang, tạo nên một thực thể sống động mà ông gọi là "Cái tôi cuối cùng". Ở đó, không có hình thể nào cố định, tất cả đều ẩn hiện, lúc tỏ lúc mờ, phản ánh sự biến dịch không ngừng của "Tâm viên, Ý mã".

Khác với sự tĩnh lặng tuyệt đối của Thiền, trừu tượng của Phạm Tăng là một trạng thái "Động" ngay cả trong cái tĩnh nhất. Ông nhìn thấy những mạch chuyển động của không khí hay những đường vân ốc biển đều đồng nhất với những cảm xúc uyển chuyển trong lòng mình. Ông dùng những đường nét trùng điệp để mô phỏng "nhịp sống" này, khiến bức tranh không còn là một vật thể chết mà là một sinh mệnh có nhịp thở riêng.

Vầng hào quang tại Rome

Năm 1967, giữa lòng thủ đô Rome cổ kính, cái tên Phạm Tăng đã khiến giới mộ điệu quốc tế phải ngả mũ khi ông giành Giải Nhất cuộc thi hội họa do UNESCO tổ chức với bức tranh mang tên “Vũ trụ”. Đây không chỉ là một giải thưởng nghệ thuật đơn thuần, mà là một dấu mốc chói lọi, đưa vị thế của nghệ sĩ Việt Nam sánh ngang với các bậc thầy thế giới.

Với Phạm Tăng, vinh quang này còn mang một ý nghĩa sâu xa hơn: nó xoa dịu "vết thương" của một nghệ sĩ sinh ra từ một dân tộc từng chịu cảnh lầm than. Ông tự hào về giải thưởng này không phải vì danh vọng cá nhân, mà vì nó chứng minh rằng trí tuệ và tâm hồn Việt đủ sức chinh phục những tiêu chuẩn khắt khe nhất của nhân loại. 

Hoạ sĩ Phạm Tăng xuất hiện trong các bài báo Pháp. Nguồn: Bài viết trên blog cá nhân của nhà thơ Du Tử Lê.

Đằng sau vầng hào quang là một sự lao động miệt mài về kỹ thuật và tư duy. Phạm Tăng đã tạo ra một cuộc cách mạng thị giác riêng biệt cho “Vũ trụ” của riêng mình. Mỗi hạt màu trong tranh ông là một tổ hợp của 2 đến 3 khoanh tròn cùng tâm với các màu sắc đối nghịch. Khi nhìn bằng mắt thường, đó có thể chỉ là những chấm đen nhỏ như hạt đậu giữa dải ngân hà lấp lánh. Nhưng dưới ống kính lúp, mỗi chấm ấy lại mở ra một "hố đen" thăm thẳm, lôi cuốn người xem vào một vụ nổ Big Bang của ánh sáng và màu sắc.

Sức hút từ những suy tưởng về vũ trụ luận đã đưa tranh của Phạm Tăng vào những không gian nghệ thuật danh giá nhất. Ông liên tục tổ chức các triển lãm cá nhân tại các Gallery danh tiếng ở Rome, Milan và Paris, những nơi vốn được coi là "thánh địa" của hội họa thế giới. Rất nhiều tác phẩm của ông hiện đang nằm trong các bộ sưu tập tư nhân lớn và các bảo tàng uy tín tại Ý. Dù tranh được săn đón, đến cuối đời, ông vẫn giữ lại “Vũ trụ” bên mình – "người bạn thân thiết nhất" cùng ông đi qua những ngày tháng cô độc tại châu Âu, chứng nhân cho một cuộc đời nghệ thuật không bao giờ thỏa hiệp.

Cây cầu nối hai nền mỹ học

Phạm Tăng không chỉ là một danh họa thành danh, mà còn là biểu tượng của sự dung hợp văn hóa Đông - Tây. Ông đóng vai trò là "gạch nối" quan trọng, chứng minh rằng nghệ sĩ Việt có thể làm chủ những kỹ thuật phương Tây thượng thừa – từ tư duy siêu hình đến cấu trúc vật lý hiện đại – mà vẫn giữ trọn cốt cách của một hiền triết phương Đông. Ông đã góp phần nâng tầm vị thế nghệ thuật Việt trên bản đồ thế giới bằng ngôn ngữ vũ trụ luận đầy uyên bác.

Hoạ sĩ Phạm Tăng trong một cuộc phỏng vấn tại nhà riêng ở Pháp vào năm 2016. Nguồn: Bài viết trên blog cá nhân của nhà thơ Du Tử Lê.

Di sản lớn nhất Phạm Tăng để lại là bài học về sự kiên định và lòng tự trọng nghề nghiệp. Giữa những biến động của thị trường, ông chọn lối sống ẩn dật, từ chối những vinh quang hình thức để trung thành với con đường sáng tạo độc lập. Cuộc đời ông là nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho các thế hệ sau về việc giữ gìn bản ngã dân tộc trong hành trình vươn tới cái vô biên của nghệ thuật nhân loại. Ông cho thấy rằng: chỉ khi thực sự thấu hiểu căn tính của mình, người nghệ sĩ mới có thể tự tại "nhẹ gót vào tranh" và chạm đến sự vĩnh cửu.

Lời kết

Nhìn lại cuộc đời và sự nghiệp của Phạm Tăng, người ta nhận ra ông không chỉ là một họa sĩ tài năng, mà còn là biểu tượng của ý chí sáng tạo độc lập. Trong suốt hành trình dài nơi đất khách, ông đã sống lặng lẽ, làm việc bền bỉ và kiên quyết không để mình bị cuốn theo thị hiếu nhất thời hay những hào quang dễ dãi. Giữa trung tâm nghệ thuật châu Âu, ông vẫn giữ trong mình lòng tự trọng của một người Việt Nam và khát vọng chứng minh rằng nghệ thuật Việt có thể sánh vai cùng thế giới bằng chính bản sắc riêng.

Di sản của Phạm Tăng không chỉ nằm ở những bức tranh đã được trưng bày tại Rome, Milan hay Paris, mà còn ở tư tưởng nghệ thuật mà ông để lại: muốn chạm đến cái phổ quát của nhân loại, trước hết phải hiểu thật sâu cội nguồn của chính mình. Ông đã làm được điều đó khi dung hòa kỹ thuật phương Tây với chiều sâu tinh thần Á Đông, biến hội họa thành nơi gặp gỡ giữa vật chất và tâm linh, giữa hạt bụi đời người và vô tận vũ trụ.

Trong lịch sử mỹ thuật Việt Nam thế kỷ XX, tên tuổi Phạm Tăng có thể không ồn ào như nhiều người khác, nhưng càng nhìn xa, ánh sáng ấy càng rõ. Ông giống như một vì sao khuất lấp sau tầng mây thời gian: lặng lẽ, bền bỉ và vẫn đang tỏa sáng cho những ai đủ kiên nhẫn ngước nhìn.

Bài trước Bài tiếp theo