Chuyển đến nội dung
Ngôn ngữ/
Joseph Inguimberty – Người họa sĩ giữa hai cuộc đời (Kỳ 1)

Joseph Inguimberty – Người họa sĩ giữa hai cuộc đời (Kỳ 1)

Khi nhắc đến Tát nước đồng Chiêm của danh họa Trần Văn Cẩn hay Vườn xuân Trung Nam Bắc của danh họa Nguyễn Gia Trí, có lẽ ít người biết rằng những bảo vật sơn mài Việt Nam này sẽ không tồn tại nếu không vì sự tìm tòi và công khai phá của một nhà giáo phương Tây. Ông ấy, bên cạnh Victor Tardieu, cũng là một trong những linh hồn của Trường Mỹ thuật Đông Dương thời đó. Ông là người thầy của những danh họa Việt Nam, người biến sơn ta thành một chất liệu hội họa thực sự và người đã góp phần khai sinh ra nền nghệ thuật Việt Nam hiện đại. Đó chính là Joseph Inguimberty.

Chân dung họa sĩ Joseph Inguimberty. Nguồn: LUXUO.

Có một chàng trai Marseille…

Joseph Marie Inguimberty là một họa sĩ với chất liệu chính là sơn dầu. Ông sinh vào 18/01/1896 tại Marseille, một thành phố cảng Địa Trung Hải ở Pháp.

Joseph Inguimberty, Bassins de la joliette (Bể cảng tại Joliette), sơn dầu trên canvas, 1963. Nguồn: MutualArt.

Marseille vào cuối thế kỷ 19 không phải Paris, nhưng vẫn là một đô thị có nền tảng văn hóa vững vàng với bảo tàng Musée des Beaux-Arts de Marseille – Bảo tàng Mỹ thuật Marseille gần trăm tuổi (thành lập 1801) và đặc biệt là trường École supérieure des beaux-arts in Marseille – Trường Cao đẳng Mỹ thuật Marseille (thành lập 1752) với truyền thống mở lớp vẽ rộng rãi cho công chúng ở nhiều lứa tuổi và trình độ, kể cả người vừa làm vừa học nghề.

Trong khí quyển của một thành phố xem hội họa vừa là văn hóa, vừa là thực hành được coi trọng, việc Joseph Inguimberty sớm tiếp xúc với hội họa là một lẽ tự nhiên.

Hành trình học tập và làm nghệ thuật tại châu Âu

Năm 1910, khoảng 14 tuổi, Joseph Inguimberty vào học tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Marseille. Ban đầu, ông phân vân giữa hai ngành kiến trúc và hội họa nhưng cuối cùng đã chọn đi theo cọ, màu và giá vẽ.

Alphonse Moutte, Unloading a Brig at Marseille Harbor (Hạ thủy tàu buồm tại cảng Marseille), sơn dầu trên canvas, 1900. Nguồn: Wikipedia.

Giai đoạn này, trường đang được dẫn dắt bởi họa sĩ theo chủ nghĩa tự nhiên (naturalist) Alphonse Moutte. Rất có thể điều này đã gián tiếp ảnh hưởng đến phong cách nghệ thuật của Joseph về sau, bởi những tác phẩm của Alphonse Moutte thường xoay quanh khung cảnh đời thường và vùng Marseille – là những đề tài có thể bắt gặp trong chuỗi tác phẩm của Joseph từ 1922 đến 1924 khi ông vẽ thế giới lao động ở cảng Marseille, lẫn trong tranh vẽ làng quê và con người sau khi ông đến Đông Dương.

Năm 1913, ông được nhận vào học trường École nationale supérieure des Arts DécoratifsTrường Nghệ thuật Trang trí Quốc gia tại Paris. Tuy nhiên, việc học của ông bị gián đoạn bởi Thế Chiến thứ Nhất; ông bị điều động nhập ngũ và tham gia lực lượng bộ binh. Năm 1917, ông bị thương khi đang tham chiến tại thành phố Reims.

Trường École nationale supérieure des Arts Décoratifs ngày nay tại Paris. Nguồn: ENSAD.

Sau Hiệp định đình chiến năm 1918, ông quay lại Trường Nghệ thuật Trang trí Quốc gia và tiếp tục học tập dưới sự dẫn dắt của họa sĩ Eugène Édouard Morand. Đây cũng là giai đoạn ông được gặp gỡ Maurice Brianchon, Raymond Legueult và Roland Oudot, ba họa sĩ mà về sau trở thành những cái tên tiên phong trong nhóm Peintres de la Réalité Poétique – Họa sĩ của Hiện thực Thơ mộng, những họa sĩ cũng chú trọng đến gìn giữ các khung cảnh của đời thường nhưng trong một khí quyển thơ mộng hơn thay vì gai góc.

Những năm đầu thập niên 1920, ông thực hiện nhiều chuyến đi - vẽ khắp châu Âu. Các sáng tác của ông trong giai đoạn này dành nhiều sự quan tâm cho đời sống người công nhân. Một tác phẩm tiêu biểu của ông giữa những chuyến đi đó là bộ ba tranh khắc họa thế giới lao động tại cảng Marseille: le débarquement des arachides (bốc dỡ đậu phộng - 1922), le débarquement du plâtre (bốc dỡ thạch cao - 1923) và Marseille (1924).

Joseph Inguimberty, Le débarquement du plâtre (Bốc dỡ thạch cao), sơn dầu trên canvas, 1923. Nguồn: Paris-Côte d’Azur.

Ngoài ra, ông cũng thực hiện những triển lãm đầu tiên của mình và thông qua chúng giành được nhiều giải thưởng, phải kể đến là Prix Blumenthal – Giải thưởng Blumenthal năm 1922 và Prix National – Giải thưởng Quốc gia Pháp năm 1924.

Giảng dạy và sáng tác tại Đông Dương

Tiếng tăm của Joseph Inguimberty sớm lọt đến tai Victor Tardieu, nhà sáng lập của École des Beaux-Arts de l’Indochine – Trường Mỹ thuật Đông Dương. Năm 1925, Victor Tardieu gửi lời mời và được Joseph Inguimberty đồng ý trở thành giảng viên bộ môn trang trí (art décoratif) và nặn tượng (modelage).

Tập thể giảng viên và học viên Trường Mỹ Thuật Đông Dương. Nguồn: LUXUO.

Ngay khi đặt chân đến Đông Dương, hơi thở hiện thực của Joseph Inguimberty lập tức bắt nhịp với những gì tại đó: những đồng lúa trĩu vàng, bản làng trầm nâu, lối sống dung dị và nếp lao động cần mẫn của người dân An Nam. Song song với giảng dạy, tại Đông Dương, ông miệt mài sáng tác, chuyển tải sự say mê của mình dành cho vùng đất này vào tranh. Sự yêu mến ông dành cho đồng quê Việt Nam mạnh mẽ đến mức nhà phê bình Nguyễn Quang Phòng từng nhận xét rằng Inguimberty giống hệt như một họa sĩ Việt Nam, người am hiểu và yêu mến quê hương mình.

Ông dành hơn 20 năm giảng dạy tại Trường Mỹ thuật Đông Dương, trở thành người thầy thân thương và gắn bó của nhiều danh họa Việt Nam sau này như Lê Phổ, Nguyễn Gia Trí, Nguyễn Phan Chánh, Mai Trung Thứ, Tô Ngọc Vân, Vũ Cao Đàm – do đó, góp phần khai sinh nền nghệ thuật hiện đại ở Việt Nam.

Joseph Inguimberty, Red river delta (châu thổ sông Hồng), sơn dầu trên canvas, 1930. Nguồn: witnesscollection.com và sách “JOSEPH INGUIMBERTY 1896-1971”, Giulia Pentcheff xuất bản tháng 6 năm 2012.

Một trong những đóng góp lớn khác của ông cho nghệ thuật Việt Nam là đưa sơn mài từ địa phận thủ công, trang trí trở thành một chất liệu hội họa hiện đại. Ấn tượng trước các kỹ nghệ trang trí bằng sơn ta ở đền chùa, miếu mạo, Joseph Inguimberty bắt đầu nghiên cứu, giảng dạy và khuyến khích các sinh viên của mình thử nghiệm với sơn mài trong một tinh thần cách tân. Đến năm 1938, dưới thời hiệu trưởng Évariste Jonchère, bộ môn sơn mài chính thức được đưa vào giảng dạy với nghệ nhân Đinh Văn Thành và nữ họa sĩ người Pháp Alix Aymé. Nhắc đến đóng góp đó của Joseph Inguimberty, danh họa Nguyễn Gia Trí đã chia sẻ: Nếu không có ‘cụ I’ và bác phó Thành thì cũng không có sơn mài của tôi. Công đức của cụ I lớn lắm.

Từ năm 1940 trở đi, tình hình chiến tranh ngày càng leo thang tại Đông Dương dẫn đến những gián đoạn trong hoạt động của Trường Mỹ thuật Đông Dương. Đến năm 1946, Joseph Inguimberty buộc phải chia tay vùng đất phương Đông ông đã hết lòng dành cho để vĩnh viễn quay về Pháp.

Sau khi trở về Pháp

Sau khi về Pháp, ông chuyển đến sống tại Menton, quê nhà của vợ ông. Sự say mê của ông bắt đầu hướng về cảnh quan vùng Provence: những hàng ô-liu ngút mắt, những cánh đồng oải hương mơ màng dưới bóng rặng núi Alpilles, những ngôi làng vùi êm đềm trong lòng thung lũng Roya.

Thế nhưng, quãng đời ở Đông Dương cũng đã mãi mãi thay đổi cách vẽ của Joseph Inguimberty. Ông vẽ cảnh quang Provence bằng thứ cảm thức đã dành cho những đồng lúa bạt ngàn ở Đông Dương, bằng những gam màu tương phản như ông đã chứng kiến trong nếp sống Đông Kinh thế kỷ 20. Một “Hiện thực của Joseph Inguimberty” đã nên hình hài trong giai đoạn này.

Joseph Inguimberty, Vallon en Provence (Thung lũng ở Provence), sơn dầu trên canvas. Nguồn: Galerie Pentcheff.

Ông tiếp tục sáng tác suốt phần đời còn lại, trở nên một họa sĩ thành danh, thường được các phòng tranh nổi tiếng tại Paris bấy giờ – như Charpentier et Romanet – trưng bày tác phẩm. Những ngày tháng đi - ngắm - vẽ cứ thế trôi qua. Joseph Inguimberty vẫn lặng lẽ ghi giữ lại thiên nhiên, đời sống theo lăng kính của riêng mình. Năm 1971, ngày 08 tháng 10, cõi hiện thực của ông ngừng mở rộng thêm những biên độ mới. Ông khép lại hành trình của mình ngay tại Menton.

Ngày nay, những sáng tác của ông vẫn đang được gìn giữ và trưng bày tại nhiều nơi, bao gồm cả các bảo tàng nghệ thuật lớn ở quê hương Marseille. Những tác phẩm của ông được yêu thích và nghiên cứu không chỉ vì chúng đã ghi lại một giai đoạn lịch sử mà còn bởi khi đứng trước một bức tranh từ Joseph Inguimberty, ta sẽ phải kinh ngạc, ngỡ ngàng rồi thắc mắc và thậm chí hoài nghi về khả năng bắt giữ hiện thực của ông. Một họa sĩ có thể vẽ quê hương của mình rất đẹp là chuyện không có gì để nói. Nhưng một người phương Tây mà có thể vẽ Việt Nam sống động hơn cả người Việt… có bí ẩn gì đằng sau bút pháp của ông? Có một thủ thuật nào ông đã vận dụng tốt hơn các họa sĩ nước mình? Hay đó là một vấn đề vượt ngoài kỹ năng và chỉ có thể tìm lờ mờ được đáp án khi bóc tách vào chiều sâu của một con người?

Mời các bạn cùng khám phá tiếp trong Joseph Inguimberty – Giữa hiện thực, người nhìn thấy kỳ quan (Kỳ 2) nhé!

Bài trước Bài tiếp theo