Hạt mầm nghệ thuật đa sắc gieo từ gia đình và tuổi thơ
Ngô Văn Sắc sinh năm 1980 tại Hà Nội. Lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống về nghệ thuật, có bố từng công tác tại phòng tranh cổ động, mẹ và các chị đều là những hoạ sĩ tự do. Ngay từ bé, anh đã được cùng với bố đi trải nghiệm chụp ảnh và vẽ ký họa ở vùng ngoại ô Hà Nội và Hà Tây. Những năm tháng mưu sinh vất vả của gia đình tại trung tâm thủ đô, lại trở thành cơ hội để anh được gần hơn với nghệ thuật, qua các triển lãm lớn nhỏ thập niên 90.
Niềm đam mê ấy được nuôi dưỡng khi anh theo học tại Đại học Mỹ thuật Việt Nam, tốt nghiệp thủ khoa sơn mài năm 2004, rồi tiếp tục học cao học và bảo vệ thành công luận văn thạc sĩ Mỹ thuật năm 2008. Trong khoảng thời gian theo học ở trường Mỹ thuật, việc được tiếp xúc, thử nghiệm với nhiều loại chất liệu khác nhau từ lụa, sơn mài, đến điêu khắc… đã hình thành nên một hoạ sĩ Ngô Văn Sắc đa chất liệu ngày hôm nay.

Ngô Văn Sắc, Tự hoạ, tranh khắc gỗ. Nguồn: Báo Tuổi trẻ.
Chia sẻ về cơ duyên sáng tạo ra phong cách đặc biệt của riêng anh, hoạ sĩ Ngô Văn Sắc chia sẻ: “Đó là một sự tình cờ.” Khoảng những năm 2009, anh có một xưởng riêng làm tranh đục khắc. Ngày đó, anh đặt ra cho mình một nguyên tắc khắt khe và giữ đến tận bây giờ: bất cứ bức tranh nào chưa thực sự ưng ý đều phải bị tiêu hủy, bởi anh không muốn người sưu tập lưu giữ những tác phẩm chưa hoàn thiện. Trong quá trình hủy bỏ những bức tranh chưa ưng ý bằng cách đốt, hoạ sĩ Ngô Văn Sắc nhận ra lửa có thể tạo ra sắc độ đậm nhạt, những hiệu ứng hình khối lạ lùng trên bề mặt gỗ. Từ phát hiện ấy, anh say mê thử nghiệm và dần coi ngọn lửa như “cây cọ” riêng của mình. Khò lửa trở thành phương tiện chính giúp Ngô Văn Sắc khắc họa cái hồn của tác phẩm, đưa nghệ thuật của anh vượt ra khỏi khuôn khổ chất liệu truyền thống. Bên cạnh đó, hoạ sĩ còn kết hợp đan xen nhiều vật liệu khác nhau để tạo độ dày, chiều sâu và sự tương phản, khiến bức tranh trở thành một cấu trúc vừa gần gũi vừa đầy bí ẩn.
Khi thiên nhiên và con người cùng “làm” nghệ thuật
Thưởng thức tranh đốt lửa của hoạ sĩ Ngô Văn Sắc, người xem thường bắt gặp những chủ đề hết sức gần gũi như chân dung về phụ nữ, những nhân vật nổi tiếng, tranh chân dung tự hoạ hoặc đôi khi là tranh nude hòa quyện cùng thiên nhiên. Ngoài dùng lửa thay cọ vẽ, điểm đặc biệt trong tranh của anh còn đến từ việc anh dùng nhiều chất liệu trên bề mặt tranh, tạo ra nhiều lớp lang, sự tương phản giữa những chất liệu và chiều sâu cho tác phẩm nghệ thuật của mình. Với Ngô Văn Sắc, những chủ để dung dị mà anh lựa chọn, những vật liệu mộc mạc mà anh sử dụng, chính là phương tiện để thể hiện tiếng nói nội tâm, hoặc những sự mâu thuẫn chằng chéo trong suy nghĩ.

Ngô Văn Sắc, Phương Đông xa xôi 5, tranh khắc gỗ. Nguồn: Báo Tuổi trẻ.
Những tác phẩm chân dung của hoạ sĩ Ngô Văn Sắc không chỉ là miêu tả một hình ảnh chân dung thường thấy qua ảnh hay ký ức, thông qua cách thức làm việc riêng hoạ sĩ và sự ngẫu nhiên của vân gỗ, anh tạo nên những tác phẩm hoàn chỉnh được vẽ nên bởi cả thiên nhiên và bàn tay con người. Quá trình ấy được thực hiện tỉ mỉ ngay từ khâu chọn chất liệu. Những tấm gỗ được chọn làm nền vẽ là những tấm gỗ có vân gỗ đẹp, sáng màu. Sau đó, chúng sẽ được xử lý qua nhiều công đoạn: cắt, thẩm và cuốn để thành một tấm gỗ đẹp, rồi mới tới công đoạn ghép thành mộng và chạy cánh ghém để cho bức tranh không bị nứt nẻ trong quá trình khò và giãn nở theo tự nhiên. Chỉ khi có được bề mặt hoàn hảo, Ngô Văn Sắc mới phác thảo, dựa vào đường vân để bố cục hài hoà. Lúc đó, ngọn lửa trở thành “cây cọ” của anh. Và khi tác phẩm hoàn thành, nó không chỉ là sản phẩm của bàn tay nghệ sĩ, mà còn là kết tinh của gỗ và lửa.
Nhà nghiên cứu và phê bình Mỹ thuật Bùi Như Hương từng nhận xét rằng điểm đặc sắc trong tranh Ngô Văn Sắc nằm ở cách anh khéo léo để cho những vân gỗ “lên tiếng” đúng chỗ, khiến hình ảnh chân dung như phủ một lớp sương mờ của ký ức. Chúng không còn mang tính hiện thực đơn thuần, mà gợi cảm giác xa xưa, như dấu ấn thời gian in hằn trên chất liệu tự nhiên. Những mảng hình khi nổi, khi chìm, tạo ra cảm giác lu mờ, phai nhòa, tựa như lớp ký ức đang được đánh thức. Bên cạnh đó, Ngô Văn Sắc còn vận dụng nhiều kỹ thuật bổ trợ như in, in lụa hay vẽ trực tiếp trên bề mặt, để làm cho chân dung vừa mang hơi thở cá nhân, vừa gắn liền với ký hiệu văn hóa, truyền thống và dòng chảy thời gian.

Ngô Văn Sắc, Mơ nhiệt đới 2, tranh khắc gỗ. Nguồn: Báo Tuổi trẻ.
Trong hơn 20 năm miệt mài sáng tác, Ngô Văn Sắc vẫn giữ thói quen làm việc tám tiếng mỗi ngày, và đã tổ chức 13 triển lãm cá nhân cùng nhiều triển lãm nhóm trong và ngoài nước. Một số dấu mốc quan trọng của anh có thể kể đến: “Xâm thực” – giải Bạc UOB Painting of The Year lần thứ 43; Giải Nhất Dogma 2012 – với loạt tranh tự họa; Triển lãm cá nhân đầu tiên – chủ yếu là tranh chân dung tự họa; Triển lãm gần đây nhất: Phương Đông xa xôi (2024) – tập trung vào chân dung phụ nữ phương Đông xưa, kết hợp yếu tố văn hóa truyền thống và hiện đại.

Ngô Văn Sắc, Xâm Thực, tranh khắc gỗ. Nguồn: Thăng Long Art Gallery.
Chia sẻ về loạt tác phẩm mới nhất năm 2024 này, Ngô Văn Sắc cho biết anh muốn khắc họa vẻ đẹp Á Đông không chỉ qua hình thức, mà còn qua chiều sâu tâm hồn và những lớp ký ức văn hóa. Ông Nguyễn Đình Quang – Giám đốc Thăng Long Art Gallery – cho biết, sau hơn 15 năm gắn bó cùng hoạ sĩ Ngô Văn Sắc, ông vẫn luôn ngạc nhiên trước sức sáng tạo bền bỉ và những tìm tòi nghệ thuật không ngừng của anh. Theo ông, triển lãm Phương Đông xa xôi không chỉ dừng lại ở những tác phẩm tranh gỗ khò lửa, mà còn mở rộng sang nhiều chất liệu khác như sơn dầu, in ấn hay điêu khắc… qua đó thể hiện một tinh thần sáng tạo rộng mở và mang tính đương đại rõ nét.
Ngô Văn Sắc không chỉ là hoạ sĩ của gỗ và lửa, mà còn là người khắc họa tâm hồn qua từng vân gỗ. Từ gia đình nghệ thuật, anh đã chọn cho mình con đường sáng tạo riêng biệt, bền bỉ tìm tòi suốt hai thập kỷ. Ở tranh của anh, thiên nhiên và con người hòa quyện, để lại dấu ấn vừa dung dị vừa sâu lắng, góp phần làm phong phú thêm diện mạo mỹ thuật Việt Nam.
