Chuyển đến nội dung
Ngôn ngữ/
Ngô Mạnh Lân – “Bộ nhận diện” cho hoạt hình Việt Nam thời kỳ đầu (Kỳ 2)

Ngô Mạnh Lân – “Bộ nhận diện” cho hoạt hình Việt Nam thời kỳ đầu (Kỳ 2)

Với khả năng dung hòa giữa tinh thần dân gian phương Đông và tư duy tạo hình hiện đại từ điện ảnh Xô Viết, Ngô Mạnh Lân đã tạo nên một ngôn ngữ thị giác riêng – gần gũi, giàu tính dân tộc nhưng vẫn mang hơi thở quốc tế. Chính điều đó giúp tên tuổi ông vượt khỏi phạm vi của một đạo diễn hoạt hình đơn thuần để trở thành một biểu tượng văn hóa nghệ thuật của nhiều thế hệ.

Phong cách nghệ thuật Ngô Mạnh Lân

Tác phẩm của Ngô Mạnh Lân không vị nghệ thuật đơn thuần mà luôn có tính công dân, ca ngợi con người lao động và chiến đấu.

“Nếu như các tác phẩm ký họa đã khắc họa được cảm xúc trực diện, tươi nguyên, sống động cuộc sống một thời chiến tranh, một thời hòa bình, thực sự thức dậy những kỷ niệm sâu sắc và đẹp đẽ thì các tác phẩm sơn dầu, từ các nghiên cứu hình họa cho đến các tranh phong cảnh, sinh hoạt, chiến đấu nhuốm màu thời gian với nhiều chiều không gian, đã hàm chứa một phẩm chất nghệ thuật: hiện thực pha chất lãng mạn. Đó chính là phẩm chất nghệ thuật bền vững, chắp cánh cho các tác phẩm hoạt hình, tranh cổ động, tranh truyện, minh họa sách... dung dị mà gần gũi.” – Thái Sơn - Báo Công an nhân dân.

Ngô Mạnh Lân, Nữ dân quân ngoại thành, 1968. Nguồn: Bảo tàng Lịch sử Quốc gia.

Chính sự kết hợp giữa tâm hồn Việt Nam và tri thức hàn lâm phương Tây, giúp tác phẩm của ông có tầm vóc quốc tế nhưng không mất đi bản sắc dân tộc.

“Ông đã có những trang khởi nghiệp thật sáng sủa, tràn đầy nhiệt huyết và thuyết phục. Nhìn những bức sơn dầu ông vẽ khi theo học ở Liên Xô hứa hẹn rất nhiều cho một cây bút tạo hình mạnh mẽ. Những bức như: Bên bìa rừng (1957), Cảnh làng Tarutxa (1957), Nắng cuối hè (1959), Nhà thờ Saint Isaac (1959), Bà lão nông dân trong trang phục truyền thống Nga (1960)... đều rất ấn tượng. Nhưng 47 năm sau, đến bức Chiến sĩ Điện Biên (2000) dù vẫn vững vàng nhưng xem tranh thấy cảm xúc đã bị trôi dạt do ông quá cẩn trọng khi thể hiện. Đó là điều ông không hề mắc khi vẽ ở nước Nga. Năm tháng đã nhào nặn người nghệ sĩ với sức đè của những bước sóng siêu mạnh không nhìn thấy, nhưng đủ để biến dạng cả những cái định hình cả một thời tôi luyện. Cho nên khi giả định rằng khi về nước nếu ông tiếp tục với sơn với toan thì hôm nay sẽ có một Ngô Mạnh Lân khác, thì cũng chỉ là những suy nghĩ lãng mạn, mãi mãi là lãng mạn. Còn câu trả lời về kết quả của những năm tháng ông được đào luyện thì đã có, khi ông làm các phim như Dế mèn, Tết của mèo con, Thánh Gióng, Trê cóc... Đó là những phim thấm đẫm tinh thần phương Đông, đẹp cả về tạo hình và màu sắc, có thể xếp vào hàng kinh điển của thể loại phim hoạt hình của Việt Nam.” –  Hoạ sĩ, nhà nghiên cứu văn hoá Đỗ Đức.

Ngô Mạnh Lân, Một bức tranh trong bộ “Thánh Gióng”, tranh giấy điệp, bột màu, mực nho, 1970. Nguồn: Báo CAND.

Trong lĩnh vực hoạt hình, phong cách tạo hình của Ngô Mạnh Lân đậm chất dân gian Việt Nam nhờ sự chắt lọc từ tranh Đông Hồ, Hàng Trống, nghệ thuật điêu khắc đình làng, kết hợp hài hòa với tư duy chuyển động hiện đại của điện ảnh Xô Viết. Sở dĩ có sự hài hoà này bởi ông luôn tâm niệm nghệ thuật phải bắt rễ từ đời sống thật. Làm hoạt hình cho trẻ em Việt Nam thì phải dùng ngôn ngữ thị giác của người Việt, không vay mượn hời hợt.

Còn khi quay trở về với hội họa, ông thường sử dụng những nét vẽ khỏe khoắn, khúc chiết nhưng giàu chất thơ; sử dụng màu sắc ấm áp, đôn hậu, bố cục chặt chẽ. Ông coi việc vẽ như một hơi thở, một lao động miệt mài, "cần mẫn như con ong luyện mật".

Bìa cuốn "Đồ họa Ngô Mạnh Lân". Nguồn: Báo CAND.

“Nghệ thuật của Ngô Mạnh Lân là một nghệ thuật trong sáng, khoáng hoạt mà chừng mực, biểu lộ một cái nhìn lạc quan, dí dỏm, thoáng trào lộng nhưng không lộ liễu với một bảng màu phong phú và giàu sắc nhị cùng với tạo hình một cách thông tuệ, vững vàng.” – Danh họa Trần Văn Cẩn.

Có thể nói, hành trình nghệ thuật của Ngô Mạnh Lân là một hành trình độc bản: bắt đầu từ những nét ký họa chiến trường thô mộc, chân thực bằng bút chì, mực nho. Sau đó từ từ chuyển sang tư duy đồ họa tạo hình mang tính ước lệ, cách điệu cao trong phim hoạt hình. Cho đến những năm tháng tuổi già, ông lại trở về với sự phóng khoáng, chiêm nghiệm trong tranh sơn dầu và phấn màu.

Thành tựu nổi bật và Sự ghi nhận của giới chuyên môn

Với những tác phẩm phim hoạt hình, ông đã giành tổng cộng 3 giải Bông sen vàng, 4 giải Bông sen bạc, nhiều bằng khen của Ban giám khảo tại các kỳ Liên hoan phim Việt Nam và một số giải thưởng quốc tế như: Bồ nông Bạc tại Liên hoan phim Hoạt hình quốc tế ở Mamaia (România) năm 1966 cho phim “Mèo Con”, Bồ câu Vàng tại Liên hoan phim quốc tế Leipzig, Cộng hòa Dân chủ Đức (1970) cho phim “Chuyện ông Gióng”.

Tác phẩm hoạt hình "Chuyện ông Gióng" giành giải Bồ câu Vàng tại Liên hoan phim quốc tế Leipzig. 

Ông đã nhận được 6 giải thưởng về mỹ thuật (1 giải A triển lãm đồ họa - Hội nghệ sĩ tạo hình; 1 giải quốc gia về minh họa sách thiếu nhi - Bộ Giáo dục và Đào tạo và UNICEF; 2 giải nhất và 2 giải nhì về triển lãm áp phích - Bộ Văn hóa Thông tin). Ông vinh dự được trao tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân năm 1997. 

Năm 2007, ông nhận Giải thưởng Nhà nước cho các tác phẩm: Mèo con, Chuyện ông Gióng, Con sáo biết nói, Những chiếc áo ấm, Trê cóc. Ngô Mạnh Lân là một trong các nghệ sĩ điện ảnh Việt Nam có mặt trong Bách khoa toàn thư điện ảnh Liên Xô. Năm 2008, ông là một trong 11 nghệ sĩ điện ảnh được tôn vinh trong lễ kỷ niệm 55 năm thành lập ngành Điện ảnh Cách mạng Việt Nam. Gần đây nhất, ngày 22/05/2026, cố PGS.TS, họa sĩ, đạo diễn, NSND Ngô Mạnh Lân đã được Báo Thể thao và Văn hóa truy tặng giải thưởng "Thành tựu trọn đời - Hiệp sĩ Dế Mèn" vì những cống hiến trọn đời cho nghệ thuật thiếu nhi với những tác phẩm kinh điển "sống mãi với thời gian" và đặc biệt là những bức tranh minh họa để đời truyện "Dế Mèn phiêu lưu ký".

Minh họa bìa truyện "Dế mèn phiêu lưu ký" của NSND Ngô Mạnh Lân năm 1989. Nguồn: Tạp chí Người Hà Nội.

Với vai trò là người tiên phong, Ngô Mạnh Lân đã đặt nền móng kiến tạo và phát triển ngành phim hoạt hình Việt Nam vươn ra tầm quốc tế. Đồng thời, ông chính là cây cầu kết nối hội họa chiến trường của thế hệ kháng chiến với nghệ thuật đồ họa hiện đại và điện ảnh đại chúng. Giáo sư, người thầy Ngô Mạnh Lân cũng đã đào tạo ra nhiều thế hệ họa sĩ, đạo diễn hoạt hình kế cận tại Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội.

Lời kết

Hành trình nghệ thuật của Ngô Mạnh Lân là minh chứng cho vẻ đẹp của một đời sống sáng tạo bền bỉ, tận hiến và không ngừng học hỏi. Từ người học trò của khóa Mỹ thuật Kháng chiến do thầy Tô Ngọc Vân dẫn dắt, người chiến sĩ từng đi qua chiến dịch Điện Biên Phủ, đến nhà đạo diễn hoạt hình tiên phong và nhà nghiên cứu nghệ thuật uyên bác, mỗi chặng đường của ông đều gắn liền với những bước chuyển mình của nền mỹ thuật và điện ảnh Việt Nam hiện đại.

Điều làm nên giá trị đặc biệt ở Ngô Mạnh Lân không chỉ nằm ở số lượng tác phẩm hay giải thưởng danh giá, mà còn ở khả năng tạo dựng một bản sắc thị giác riêng cho hoạt hình Việt Nam thuở ban đầu. Ông đã chứng minh rằng hoạt hình Việt không cần vay mượn hoàn toàn từ bên ngoài, mà có thể lớn lên từ chính chất liệu văn hóa dân gian, đời sống và tâm hồn Việt Nam.

Ở ông luôn tồn tại song song hai phẩm chất: sự hồn hậu của một người nghệ sĩ gắn bó với quê hương và tư duy hiện đại của một trí thức được đào luyện bài bản. Chính điều đó giúp các tác phẩm của Ngô Mạnh Lân vượt qua giới hạn của thời gian để trở thành ký ức tuổi thơ, nguồn cảm hứng nghề nghiệp và một phần quan trọng trong lịch sử nghệ thuật Việt Nam.

Bài trước Bài tiếp theo