Chuyển đến nội dung
Ngôn ngữ/
Artonis

Toàn Dân Tiến

Phạm Thanh Toàn:

Tôi là một người ngoại đạo. Đứng bên ngoài nhìn vào đạo Công giáo. Nó có cái hay của nó. Cách nhìn đó không bị định hướng bởi các câu chuyện đã được lưu truyền trong đạo giáo, hay định hướng có trong Kinh Thánh. Đây là cách nhìn bằng quan sát, cảm nhận của một người bình thường vào một đạo giáo.

Tôi vẽ về hình tượng Chúa và Lucifer. Những tác phẩm tôi tạo ra không thiên về chủ đề Công giáo. Tôi lấy hình tượng nhân vật trong đạo Công giáo để nói về con người và xã hội loài người nói chung. Bản chất con người đa dạng, và dị hợm!

Trong đó có cải thiện và cái ác. Nó như cực âm và cực dương. Phải có đủ hai yếu tố này mới cân bằng được. Các tác phẩm của tôi lẫn này chú trọng tôn vinh con người, tôn vinh vẻ đẹp của sự lương thiện, đấu tranh để bảo vệ cái hợp lý cho muôn loài. Không ồn ào, nhưng quyết liệt.

Bộ tranh có 2 tác phẩm Giáng sinh của người trần. Chúng ta sinh ra đều là những cá thể thuần khiết nhất! Lương thiện hay gian ác, bắn thỉu là con đường do chính chúng ta chọn!

Nguyễn Ngọc Dân:

Tôi chú trọng làm sắp đặt trong cuộc dạo chơi lần này. Những cột điện thân quen không còn chỉ là hình tượng đứng sừng sững. Chúng nó lân lô, bò trườn tỏa ra tứ hướng, "muôn hình vạn trạng, muôn màu muôn vẻ. Điện cũng cần 2 nguồn âm và dương, người cũng cần đủ cặp như thế nó mới sinh sôi, nảy nở và phát triển được! Dây của tôi tua tủa đi khắp nơi, mang ánh sáng, nền văn minh tới nhân loại. Nó như con người! Dừng lại là kết thúc. Phải đi về phía trước, đi ra khắp nơi. Để khám phá thế giới xinh đẹp này. Cùng kết nối với nhau. Để tạo dựng một tương lai nhiệm màu nhất.

Đặng Quang Tiến:

Một lát cắt thủ vị với loạt tranh màu nước về đề tài miền Tây Nam Bộ.

"Chiều Tây Nam Bộ tạo nên không khí vùng sông nước mênh mông với những rặng dừa nước ken dày dặc trưng. Bao phủ toàn bộ bức tranh là sắc vàng cam dằm thắm của nắng chiều hoàng hôn, gợi lên sự trù phú và hoang sơ của thiên nhiên, trong khi sự xuất hiện nhỏ bé của đôi vịt trắng thong dong bơi lội dưới gốc dừa tạo nên diểm nhấn thì vị, cân bằng giữa sự choáng ngợp của dại cảnh và nét bình yên, tình tại của dời sống thường nhật.

“Sự di cư của cái tôi", Đặng Quang Tiến khiến người xem choáng ngợp bởi dàn vịt hàng trăm con chạy đồng kiếm ăn. Anh đã khéo léo dã cài cắm những "mã code" của xã hội loài người vào thế giới loài vật. Hình ảnh những chú vịt màu hồng rực rỡ, hay chú vịt mang hình dáng bong bóng nổi bật giữa dám dông dơn sắc là một ấn dụ trực diện về sự cô đơn và khao khát khẳng định bản ngã.

"Mùa len trâu” tạo nên một dối trọng thú vị với những dàn vịt trước đó. Về mặt thị giác, nếu dàn vịt mang sắc trắng (hoặc vàng nắng), tạo cảm giác nhẹ nhàng, xao dộng; thì dàn trâu mang sắc den dầm, chắc nịch, tạo cảm giác về sức nặng và sự trầm mặc của đất dai, cái tỉnh lặng, lầm lũi và sự chịu dựng bền bỉ. Tác phẩm "Mùa len trâu" không chỉ dơn thuần là vẽ con vật, mà là về một tập quán văn hóa đặc thù, một hành trình di cư, tìm có trong mùa nước nổi dầy gian nan nhưng hào sảng.

Với việc dưa hình ảnh này vào tác phẩm, Đặng Quang Tiến dang dần hoàn thiện "hệ sinh thái nghệ thuật của mình về miền Tây Nam Bộ. Anh không muốn mình chỉ đóng khung là "họa sĩ vẽ vịt", mà là người kể chuyện về vùng đất Nam bộ qua những cuộc di cư của muôn loài và qua đó khắc họa số phận con người nơi dây.