Trong 30 năm sáng tạo, Bùi Tiến Tuấn đã hồi sinh tranh lụa bằng cách đưa vào đó "thân phận cá nhân", điều vốn mờ nhạt trong mỹ thuật truyền thống. Theo Lý Đợi, nhân vật của anh là những phụ nữ thị thành tự lập, thời thượng, đầy nỗi niềm khác biệt với lối mòn nông nghiệp. Họ hiện lên ma mị, tự do khoe vẻ đẹp trần trụi qua cấu trúc đa nhịp điệu mà Quách Cường ví như một bản tổng phổ màu sắc cuốn hút.
Dưới góc nhìn nhân văn của Nguyễn Thanh Sơn, tranh Tuấn là lời nhắc nhở về cái đẹp tinh tế giữa sự hào nhoáng. Tuy nhiên, như Lê Văn Đồng nhận định, những "nàng thơ" ấy chỉ là mảng sáng chói trên nền chất liệu nghệ thuật lớn nhất của anh: thị dân và đô thị. Dù sử dụng lụa, giấy dó hay sơn dầu, Tuấn luôn "đồng lõa" cùng vật liệu để tạo nên cuộc trình diễn thị giác quyến rũ, khẳng định một bản sắc tài hoa và sung mãn.