Chuyển đến nội dung
Ngôn ngữ/
Artonis

Loài Mộng Du

“Nỗi buồn cũng thật đẹp, những nỗi buồn dang dở…”

Thế giới của Trương Thế Linh không phải miền cổ tích. Đó là một hiện thực đầy biến động, khốc liệt, lẫn lộn giữa khát vọng và cám dỗ. Nhưng thay vì kết án hay rao giảng, tranh của anh mở ra khoảng trống để người xem tự bước vào, tự nhận ra nhịp đập vô thức đang vận hành dẫn lối họ. Sở dĩ, đối với Linh, trong sự hỗn mang và huyễn hoặc ấy, chẳng ai thật sự vô can: con người bao gồm cả anh và những nhân vật trong tranh, với trí khôn lẫn sự ngây dại, đều thuộc về một “loài” chung – loài mộng du, lang thang trong mê cung chính họ tạo ra.

Phần lớn loạt tác phẩm lần này được hoàn thành trong hai năm gần đây, vẫn tiếp tục đào sâu những bấp bênh giữa thực tại và mộng tưởng, mạch cảm xúc mà hoạ sĩ đã luôn theo đuổi từ khi mới bắt đầu. Sau hơn một thập kỷ gắn bó, triển lãm Loài Mộng Du của Trương Thế Linh đánh dấu một chặng dừng quan sát hơn là một điểm kết. Không phải một bản tổng kết, cũng không phải một tuyên ngôn, loạt tác phẩm này tồn tại như một chuỗi khoảnh khắc “thân tâm an lạc” mà họa sĩ gọi là “ân huệ” của đời sống. Với Linh, vẽ là bước đi trong vô thức vào một cấu trúc mở, không có đích đến; và đôi khi, chính trong sự lạc lối ấy, con người mới có thể nhận thức sâu sắc hơn về tính hữu hạn, sự mong manh và vẻ đẹp bất toàn của đời sống.