Nghệ thuật là muôn hình vạn trạng, như hành trình ngao du của một phượt thủ, luôn để lại những dấu chân bất ngờ. Với niềm đam mê tạo tác phẩm vừa vui vừa ‘ngầu’, nghệ sĩ Ưu Đàm đã mang nghệ thuật Việt phượt khắp thế gian.
Nghệ sĩ Ưu Đàm cùng một góc của triển lãm Rồng Rắn Lên. Nguồn: Bài viết Nghệ sĩ thị giác Nguyễn Trần Ưu Đàm: 'Rồng Rắn Lên' như một lời nhắc lưu tâm đến môi trường, Báo Phụ nữ.
Có một khởi đầu, đến từ chữ “Không”
Nguyễn Trần Ưu Đàm sinh năm 1971 tại Kon Tum, lớn lên trong những ký ức tuổi thơ đan xen với chiến tranh và ảnh hưởng nghệ thuật từ gia đình. Bố anh, nghệ danh Kinh Dương Vương và Dung Nham, là một họa sĩ rừng, nhà thơ, và nhà văn. Chính từ môi trường đó, anh sớm làm quen với văn chương, hội họa, tự mình khám phá bằng giấy bút và trí tưởng tượng.
Con đường đến với nghệ thuật của anh, thật ra, lại khởi nguồn từ một cơ duyên tình cờ: một người bạn của bố, anh Tài, rủ đi học vẽ để luyện thi, rồi anh tranh thủ thời gian trống để nhận lời. Vài buổi vẽ đầu tiên, anh thấy tranh mình chẳng đẹp, nhưng lại bị cuốn vào cảm giác mê được vẽ.
Anh nhớ lại: “Đến khi mà mình hỏi ông già mình, mình có nên thi vào trường không? Thì ông già kêu là không. Thì lúc đó mình đã quyết định là mình sẽ thi rồi. Thành ra mình không nghe, mình cứ thi.”
Chính chữ “Không” ấy của bố lại trở thành động lực để anh bước hẳn vào con đường nghệ thuật. Khi vào Đại học Mỹ thuật TP.HCM, anh tiếp tục chọn một “không” khác: không đi theo hội họa, mà chọn điêu khắc. Lý do ban đầu có vẻ "trẻ con", nhưng lại thể hiện một cá tính độc lập, một khát vọng tìm ra con đường riêng.
“Mình nghĩ là bố mình là họa sĩ rồi, mình không cần phải vẽ nữa. Nếu vậy là nó đụng hàng đúng không?”

Nguyễn Trần Ưu Đàm, Bàn tay, điêu khắc, triển lãm Time Boomerang. Nguồn: Bài viết Trò chuyện Art Republik: Nguyễn Trần Ưu Đàm – nghệ sỹ lưu trú tại NTU CCA Khóa 3, Luxuo Vietnam.
Trong bối cảnh Việt Nam lúc bấy giờ, điều kiện thử nghiệm còn ít ỏi, điêu khắc trở thành cửa ngõ giúp anh khám phá các phương thức khác. Sau đó, việc tiếp xúc với môi trường nghệ thuật cởi mở ở Mỹ đã trở thành bước ngoặt lớn. Anh nhận ra nghệ thuật không chỉ bó hẹp trong vài bộ môn truyền thống, mà còn mở ra vô vàn khả năng khác như video, sắp đặt, và đa phương tiện. Ưu Đàm đã ấn tượng mạnh bởi sự linh hoạt trong môi trường giáo dục đó.
“Bạn có thể đề xuất một môn học mới chưa từng có, và nếu thầy thấy hợp lý, nhà trường sẽ chấp nhận ngay.”
Từ trải nghiệm này, anh nhận ra nghệ thuật thật sự không có biên giới, chỉ phụ thuộc vào cách ta tiếp cận và biến nó thành nghệ thuật. Sau khi lấy bằng Cử nhân tại UCLA và Thạc sĩ tại School of Visual Arts, New York, năm 2007 anh trở về Sài Gòn. Hành trang mang theo không chỉ là kiến thức hàn lâm, mà còn là vốn tri thức đa nguồn: từ những tủ sách miền Nam cũ bố sưu tầm, đến kho lý luận Liên Xô, và những trải nghiệm du học.
“Tôi luôn quan niệm là, nghệ sĩ là một nhà tư tưởng, không chỉ là vẽ giỏi, hoặc điêu khắc giỏi, mà phải có những ý tưởng mới mẻ, thay đổi cuộc chơi trong nghệ thuật, và đóng góp cho đời sống đương đại nữa.”

Hình chụp về Video installation của tác phẩm 3 kênh Rồng Rắn Lên tại Bảo tàng Quốc Gia Đài Loan. Nguồn: Bài viết Nguyễn Trần Ưu Đàm - Lạc trong những Ý niệm, Tạp chí Wow Weekend.
Ngao du để hiểu về đương đại
Nếu hành trình đời sống của Ưu Đàm đi từ Việt Nam sang Mỹ, thì nghệ thuật của anh lại đi ngược về, từ Mỹ trở lại Việt Nam. Đó là một vòng ngao du tạo tiền đề cho những tác phẩm của anh sau này. Chuyện “gắn nhãn” cho nghệ thuật là một điều anh chưa bao giờ ủng hộ. Với anh, đương đại không phải một phong cách, mà là một tinh thần.
“Nhiều khi nó đương đại là nó cứ đương đại thôi… đó là một cái bí ẩn mà chính tôi cũng không biết tại sao.”
Chính tinh thần ấy khiến nghệ thuật của Ưu Đàm không chỉ nằm ở hình thức hay vật liệu, mà ở ý tưởng, ở cách anh tạo ra câu chuyện cho những tác phẩm. Anh quan tâm đến những vấn đề rộng lớn hơn của con người, đó là môi trường, lịch sử, công nghệ và bản địa. Ở điểm này, có thể thấy anh có phần gần gũi với Joseph Beuys, người khai phá Fluxus với quan niệm “mỗi con người đều là một nghệ sĩ”, và ông coi nghệ thuật như một phần của xã hội và tư tưởng.

Nguyễn Trần Ưu Đàm, Các bản đồ bằng thạch cao, thuộc mục biểu diễn đập tan bản đồ, triển lãm Time Boomerang. Nguồn: UuDam Studio.
Ban đầu, anh từ chối việc bị đóng khung trong nhãn gọi “nghệ sĩ Việt Nam”. Anh chỉ muốn là một con người làm nghệ thuật. Nhưng rồi, càng sống xa quê hương, trưởng thành hơn, ký ức tuổi thơ và những cuộc trò chuyện với bố về Hoàng Sa - Trường Sa lại trở thành nguồn mạch chảy trong các sáng tác của mình.
“Một con người có cái gốc, và cái gì thiết thân nhất thì cuối cùng cũng phải quay lại cái gốc.”
Theo anh, di sản của "hậu thực dân", những biến động lịch sử, không chỉ là di sản vật chất mà còn là một "gông cùm trong trí não", những nỗi đau âm ỉ, thù hằn từ quá khứ. Anh tin rằng, cần vượt thoát khỏi rào cản tinh thần này để có thể sáng tác một cách tự do.
“Khi thoát khỏi gông cùm tinh thần ấy thì mình có thể nói: Tôi là người Việt Nam, tôi biết quá khứ, nhưng nó không kìm tôi lại.”

Một góc tương tác của dự án License 2 Draw. Nguồn: UuDam Studio.
Trong thế giới nghệ thuật, nhiều nghệ sĩ đã chọn tác phẩm như một phương thức đối thoại với xã hội. Cùng chia sẻ lý tưởng này với Ưu Đàm, danh họa Ai Weiwei cũng là một cái tên nổi bật. Cả hai đều xem nghệ thuật không chỉ dừng ở thẩm mỹ, mà còn là ngôn ngữ để chất vấn, để kết nối. Họ cùng khai thác đa dạng chất liệu: điêu khắc, sắp đặt, video… nhằm mở rộng biên độ sáng tạo.
Nhưng sự khác biệt cũng rất rõ. Ai Weiwei chọn đối đầu trực diện, hướng mũi nhọn vào chính trị và quyền lực. Ưu Đàm lại thiên về sự tinh tế, giàu biểu tượng, đặt trọng tâm vào môi trường, ký ức lịch sử và giao thoa văn hóa.
Tác phẩm License 2 Draw của Ưu Đàm có thể đặt cạnh Sunflower Seeds của Ai Weiwei để thấy cả điểm chung lẫn khác biệt. Hai dự án đều mang tính tương tác cao, mời công chúng trực tiếp tham gia. Với Sunflower Seeds, khán giả bước đi trên những hạt hướng dương để cảm nhận sự gắn kết và đồng thời đối diện thông điệp chính trị. Còn ở License 2 Draw, hành động tham dự lại mở ra một không gian suy ngẫm nhẹ nhàng hơn, nơi con người được giải phóng trong sáng tạo và tìm lại ý nghĩa kết nối.
Không cố định ở một chất liệu nào, từ sơn dầu, lụa, cho đến khí thải xe máy, Ưu Đàm luôn xuất phát từ ý tưởng, rồi tìm chất liệu thích hợp. Đây chính là tinh thần của Nghệ thuật Ý niệm (Conceptual Art), nơi ý niệm được đặt lên trên vật liệu hay hình thức.
“Chất liệu của tôi là ý niệm… khi ý tưởng và chất liệu hòa hợp, tác phẩm sẽ thăng hoa.”

Nguyễn Trần Ưu Đàm, Thánh Gióng Đương Đại. Nguồn: UuDam Studio.
Từ ấn tượng tuổi thơ với Michelangelo đến tư duy đa chiều hiện tại, Ưu Đàm đã tạo nên những ‘dấu ấn’ nghệ thuật mạnh mẽ. Time Boomerang đặt lại câu hỏi về lịch sử và biên giới; Rồng Rắn Lên phản chiếu nhịp sống đô thị cùng vấn đề môi trường; còn ECO-Đi mở ra một lời mời cộng đồng cùng chung tay, để nghệ thuật trở thành sức lan tỏa toàn cầu.
Nghệ thuật có thể đi từ bản địa ra thế giới, nhưng không bị ràng buộc bởi căn tính. Nó vừa đặt câu hỏi, vừa mở ra trải nghiệm giải phóng.
Và có lẽ, tư duy mà anh hay nhắc tới, “Điện Biên Phủ 2.0”, cũng từ đó mà ra. Một cuộc “giải phóng” không phải trên chiến trường, mà trong tư duy nghệ thuật. Không chỉ thắng trong quá khứ, mà còn phải giải phóng được trong cách nhìn, cách sáng tạo hôm nay.
Chính tinh thần ấy đã giúp Nguyễn Trần Ưu Đàm không ngừng tìm tòi, mở ra những góc nhìn mới cho công chúng về nghệ thuật đa dạng. Và đây cũng chính là điểm nối để dẫn anh qua từng dự án, từng câu chuyện vui, cũng như những thông điệp về việc đón nhận kỷ nguyên mới của nghệ thuật toàn cầu, nơi mà hành trình sáng tạo không vượt mọi biên giới.
Tin bài liên quan
Nguyễn Trần Ưu Đàm – nghệ sĩ ngầu mang tâm mình đi lưu dấu (kỳ 2)
Để hiểu góc nhìn của Ưu Đàm, rằng nghệ thuật là một cuộc dạo chơi chung, có lẽ cần thử xỏ chân vào đôi dép “phượt thủ ngầu” của anh và cùng đi qua những dự án vừa dí dỏm vừa đầy chất suy ngẫm. Thông điệp “Good Travelers Leave No Traces” được khắc dưới đế dép thuộc dự án Eco-Đi. Nguồn: UuDam Studio. Mọi sự sắp xếp đều không có giới hạn Với Ưu Đàm, nghệ thuật không cần ranh giới hay nhãn định danh như Sắp đặt, Video art, hay Điêu khắc. Với anh, tất cả chỉ đơn giản là “nghệ thuật”. Và nghệ thuật ấy không dừng lại ở chỗ người nghệ sĩ sáng tạo, mà cần có công chúng để hoàn tất. Người xem không đứng ngoài quan sát, mà bước vào, chạm vào, để lại “dấu chân” của mình. Mỗi không gian trưng bày, từ một gallery nhỏ cho tới bảo tàng quốc tế, đều là một cuộc thương lượng để tác phẩm hòa vào nhịp sống nơi nó hiện diện. Ở điểm này, Ưu Đàm gợi liên tưởng tới Aurora Robson, nghệ sĩ Mỹ cũng biến phế thải thành nghệ thuật, cũng hướng về môi trường và cộng đồng. Nhưng cách thực hành của họ khác hẳn. Robson biến nhựa thải thành những cấu trúc tươi sáng, gợi cảm giác lạc quan về sự tái sinh. Còn Ưu Đàm, cũng đi từ rác thải, khí thải, nhưng thường chất chứa nhiều biểu tượng và tâm thức xã hội. Chủ đề anh khai thác rộng hơn: chiến tranh, ký ức bản địa, công nghệ, toàn cầu hóa. Ở Robson là nỗi ám ảnh môi trường Bắc Mỹ; ở Ưu Đàm là hơi thở xe máy Sài Gòn, những ngã tư chật chội, hay huyền thoại thành Cổ Loa, Rồng rắn lên mây. Nguyễn Trần Ưu Đàm, Vũ điệu của các kỵ sĩ máy, thuộc dự án Rồng rắn lên. Nguồn: Bài viết Nguyễn Trần Ưu Đàm - Lạc trong những Ý niệm, Tạp chí Wow Weekend. Một ví dụ tiêu biểu là video art Waltz of the Machine Equestrians (2012), nơi xe máy hiện lên như những kỵ sĩ, xoay vòng trong nhịp điệu đô thị. Đằng sau sự rực rỡ ấy không chỉ là chuyện môi trường, mà còn chất chứa lịch sử, tốc độ phát triển và những đánh đổi. Đó là cách anh biến cái bản địa thành ngôn ngữ toàn cầu, để Việt Nam phát đi những âm thanh riêng biệt. Những "dấu chân" vui Sáng tạo với Ưu Đàm không chỉ là làm tác phẩm cá nhân, mà còn là hành trình chia sẻ, lan tỏa, đó cũng là lý do để anh tạo ra những “dấu chân” vui, để người tham dự vừa chơi vừa suy ngẫm. Tháng 8 năm 2023, workshop Drawing and Miniature Ceramic Weapon tại Singapore của anh đã để lại nhiều ấn tượng. Tại không gian Lim Hak Tai, cùng với các bạn sinh viên, anh đã hướng dẫn và diễn giải về ý niệm của loạt tác phẩm Những gương mặt đòi tiếng nói (Yelling Face), nơi ký ức chiến tranh được chuyển hóa thành trò chơi sáng tạo: làm ra những “vũ khí” gốm thu nhỏ, vô hại, vừa khơi gợi ký ức tập thể, vừa nhắc người ta nghĩ lại về bạo lực và hậu quả của nó. Nguyễn Trần Ưu Đàm, Đợi Chờ (Waiting), thuộc loạt Yelling Faces. Nguồn: UuDam Studio. Trong Time Boomerang, anh từng thả những ngón tay điêu khắc xuống năm đại dương, rồi phá hủy bản đồ thế giới bằng thạch cao, một hành động tượng trưng cho sự đảo lộn biên giới. Ở Eco-Đi, khán giả lưu lại dấu chân của mình trên cát, trở thành chứng nhân của một hành trình tập thể. Hay trong Rồng Rắn Lên, không khí ngột ngạt từ túi nylon, ống pô và hơi thở công chúng tạo ra trải nghiệm vừa khó chịu vừa hấp dẫn, khiến người ta buộc phải đối diện với đời sống đô thị của chính mình. Tính tương tác này xóa mờ đường biên giữa nghệ sĩ và công chúng. Người xem không còn là khán giả thụ động, mà trở thành một phần trong ý niệm. Chính vì thế, những tác phẩm của Ưu Đàm thường chỉ thật sự “sống” khi có sự tham gia. Và đôi khi, sự bất ngờ còn xuất hiện ở chính hành trình tác phẩm đi vào đời sống. Anh kể lại câu chuyện về một cặp vợ chồng bác sĩ ở Singapore mua video art với suy nghĩ “đỡ tốn chỗ treo”. Nhưng khi đưa vào nhà, họ nhận ra cần cả projector, loa, máy tính… chiếm trọn một căn phòng. Tác phẩm vốn tưởng “nhẹ” bỗng hóa thành một hiện diện “nặng”. Bất ngờ đó khiến họ quay lại tìm anh, đề nghị một phiên bản sắp đặt nhỏ để hòa hợp với không gian sống. Thế là một “mini-installation” ra đời, biến phòng khách thành nơi bạn bè đến để trải nghiệm các tác phẩm sống động của anh. Nghệ sĩ cùng các bạn sinh viên tại trường Đại học Nghệ thuật Singapore (NAFA campus). Ảnh thuộc Bài viết Workshop Vẽ & Tạo vũ khí gốm thu nhỏ – Nguyễn Trần Ưu Đàm (SEA Residency & Exhibition). Nguồn: Đại học Nghệ thuật Singapore. Nghệ thuật đương đại đầy bất ngờ, đó là điều anh luôn tâm niệm. Từ ý niệm đến hiện thực luôn có khoảng cách, nhưng chính khoảng cách đó lại mở ra những trải nghiệm có thể gọi là “vui để đời”. “Anh nghĩ đấy cũng là một cái ý hay, trong tất cả tác phẩm của anh, đều có một phần để cho người ta tham gia. Mong muốn cao nhất là sau khi tham gia, họ cảm thấy tốt đẹp và mạnh mẽ hơn.” Cởi mở một niềm tin Là một người luôn dành thời gian nhìn ngắm thế giới, Ưu Đàm sẽ không bỏ lỡ thời đại của công nghệ. Với anh, tò mò cách công nghệ ứng dụng vào đời sống cũng là cách tìm một “công cụ nối dài” cho sáng tạo. Thuộc thế hệ được sinh ra trước kỷ nguyên mạng xã hội, anh cảm nhận rõ mức độ khủng khiếp của cơn lũ thông tin ập vào mọi ngóc ngách của đời sống. "Chỉ có những người của thế hệ anh mới cảm giác được sự biến chuyển khủng khiếp của nó, và cái đó ảnh hưởng đến chuyện sinh ra tác phẩm License 2 Draw.” Nguyễn Trần Ưu Đàm, Một phần của tác phẩm được tạo nên của dự án License 2 Draw. Nguồn: UuDam Studio. Ra đời năm 2014, dự án này kết hợp robot, internet và tín hiệu vệ tinh, cho phép bất kỳ ai ở bất cứ đâu điều khiển robot để vẽ. Nếu Jackson Pollock từng dùng cơ thể cho “action painting”, thì Ưu Đàm dùng công nghệ như một thân thể mở rộng. Nhờ đó, không gian địa lý được xóa nhòa, và khán giả khắp nơi trên thế giới đều có thể lưu dấu nét cọ của mình. Điều anh quan tâm không phải là sản phẩm cuối cùng, mà là quá trình, cách công chúng và công nghệ biến đổi theo thời gian. Bởi thế, License 2 Draw không dừng ở một tác phẩm, mà trở thành nền tảng tiếp diễn, khẳng định rằng nghệ thuật không đứng yên mà luôn chuyển động cùng đời sống toàn cầu. "Anh không nghĩ là nó thay đổi bản chất. Tại vì bản chất của con người nó gần như không thay đổi... Nó chỉ thay đổi cách thức." Dù vậy, anh cũng cảnh báo về “ma túy” thời công nghệ: thông tin tràn lan dễ giết chết chiều sâu sáng tạo. Trong một số màn trình diễn, anh còn dùng laser để bắn những tờ giấy cho cháy, tạo nên một hình ảnh trực quan, ám ảnh, nhắc về mặt trái của kỹ thuật: khoa học có thể mang tính “lethal”, có thể nguy hiểm, thậm chí giết người. Ánh sáng rực rỡ và hiệu ứng thị giác vì thế trở thành lời nhắc rằng nếu chỉ dừng ở vẻ bề ngoài choáng ngợp, tác phẩm sẽ rỗng; công nghệ cần được dùng có trách nhiệm, không để nó che lấp suy tư và chiều sâu. Nguyễn Trần Ưu Đàm, Chúc Giáng sinh. Nguồn: Bài viết “Tạo ra điều gì đó—Nó sẽ làm bạn hạnh phúc!”: Cuộc Trò Chuyện Giáng Sinh Cùng Nghệ Sĩ Nghệ Thuật Đương Đại Ưu Đàm Trần Nguyễn, Wink Hotel. Công nghệ, theo anh, giống liều thuốc kích thích: tạo cao trào nhanh chóng nhưng cũng dễ làm mất đi phần cốt lõi. Vì thế, anh khuyên nghệ sĩ trẻ, dù đứng trên “đỉnh sóng thông tin”, vẫn cần giữ cho mình khoảng lặng. Phải kiên nhẫn, như anh ví von: chờ cho “con gà ra đời” rồi mới cho thế giới thấy. Đó cũng chính là triết lý “Ưu Đàm Plus”, không ngại tiếp nhận nhiều ảnh hưởng, nhưng vẫn giữ căn tính riêng. Tư duy này gần gũi với quan điểm của Austin Kleon: nếu chỉ bắt chước một người, ta là bản sao; nhưng nếu tiếp nhận từ hàng nghìn người, ta có thể tạo thành nguyên bản. Và trong tất cả, điều anh giữ nhất quán từ bé đến giờ vẫn là mối quan tâm về xã hội, triết lý, thân phận con người, và trách nhiệm gìn giữ hành tinh mà anh cùng mọi người được sống và hiện hữu. Đôi lời kết Nguyễn Trần Ưu Đàm, suy cho cùng, là một nghệ sĩ “ngầu” trong tư tưởng. Ngầu để dấn thân, ngầu để đi và trở về, ngầu để dám để lại “dấu chân” của mình trong bức tranh rộng lớn của môi trường và xã hội. Trong giai đoạn đầy biến động, với AI, biến đổi khí hậu, và cơn nghiện mạng xã hội, cả nghệ sĩ lẫn công chúng đều phải chọn: chọn cách sống, cách sáng tạo, cách gửi gắm thông điệp. Và Ưu Đàm, bằng hành trình không ngừng phiêu bạt và mở lòng với điều chưa biết, vẫn để lại những dấu chân thật thà nhất, bằng cái tâm của người làm sáng tạo. Và nếu có thời gian, bạn hãy thử scan mã code dưới đây để tham gia cùng dự án License 2 Draw của anh. Mã QR Code để tham gia dự án License 2 Draw. Nguồn: UuDam Studio.
Nguyễn Trần Ưu Đàm – Nghệ sĩ ngầu mang tâm mình đi lưu dấu (kỳ 1)
Nghệ thuật là muôn hình vạn trạng, như hành trình ngao du của một phượt thủ, luôn để lại những dấu chân bất ngờ. Với niềm đam mê tạo tác phẩm vừa vui vừa ‘ngầu’, nghệ sĩ Ưu Đàm đã mang nghệ thuật Việt phượt khắp thế gian. Nghệ sĩ Ưu Đàm cùng một góc của triển lãm Rồng Rắn Lên. Nguồn: Bài viết Nghệ sĩ thị giác Nguyễn Trần Ưu Đàm: 'Rồng Rắn Lên' như một lời nhắc lưu tâm đến môi trường, Báo Phụ nữ. Có một khởi đầu, đến từ chữ “Không” Nguyễn Trần Ưu Đàm sinh năm 1971 tại Kon Tum, lớn lên trong những ký ức tuổi thơ đan xen với chiến tranh và ảnh hưởng nghệ thuật từ gia đình. Bố anh, nghệ danh Kinh Dương Vương và Dung Nham, là một họa sĩ rừng, nhà thơ, và nhà văn. Chính từ môi trường đó, anh sớm làm quen với văn chương, hội họa, tự mình khám phá bằng giấy bút và trí tưởng tượng. Con đường đến với nghệ thuật của anh, thật ra, lại khởi nguồn từ một cơ duyên tình cờ: một người bạn của bố, anh Tài, rủ đi học vẽ để luyện thi, rồi anh tranh thủ thời gian trống để nhận lời. Vài buổi vẽ đầu tiên, anh thấy tranh mình chẳng đẹp, nhưng lại bị cuốn vào cảm giác mê được vẽ. Anh nhớ lại: “Đến khi mà mình hỏi ông già mình, mình có nên thi vào trường không? Thì ông già kêu là không. Thì lúc đó mình đã quyết định là mình sẽ thi rồi. Thành ra mình không nghe, mình cứ thi.” Chính chữ “Không” ấy của bố lại trở thành động lực để anh bước hẳn vào con đường nghệ thuật. Khi vào Đại học Mỹ thuật TP.HCM, anh tiếp tục chọn một “không” khác: không đi theo hội họa, mà chọn điêu khắc. Lý do ban đầu có vẻ "trẻ con", nhưng lại thể hiện một cá tính độc lập, một khát vọng tìm ra con đường riêng. “Mình nghĩ là bố mình là họa sĩ rồi, mình không cần phải vẽ nữa. Nếu vậy là nó đụng hàng đúng không?” Nguyễn Trần Ưu Đàm, Bàn tay, điêu khắc, triển lãm Time Boomerang. Nguồn: Bài viết Trò chuyện Art Republik: Nguyễn Trần Ưu Đàm – nghệ sỹ lưu trú tại NTU CCA Khóa 3, Luxuo Vietnam. Trong bối cảnh Việt Nam lúc bấy giờ, điều kiện thử nghiệm còn ít ỏi, điêu khắc trở thành cửa ngõ giúp anh khám phá các phương thức khác. Sau đó, việc tiếp xúc với môi trường nghệ thuật cởi mở ở Mỹ đã trở thành bước ngoặt lớn. Anh nhận ra nghệ thuật không chỉ bó hẹp trong vài bộ môn truyền thống, mà còn mở ra vô vàn khả năng khác như video, sắp đặt, và đa phương tiện. Ưu Đàm đã ấn tượng mạnh bởi sự linh hoạt trong môi trường giáo dục đó. “Bạn có thể đề xuất một môn học mới chưa từng có, và nếu thầy thấy hợp lý, nhà trường sẽ chấp nhận ngay.” Từ trải nghiệm này, anh nhận ra nghệ thuật thật sự không có biên giới, chỉ phụ thuộc vào cách ta tiếp cận và biến nó thành nghệ thuật. Sau khi lấy bằng Cử nhân tại UCLA và Thạc sĩ tại School of Visual Arts, New York, năm 2007 anh trở về Sài Gòn. Hành trang mang theo không chỉ là kiến thức hàn lâm, mà còn là vốn tri thức đa nguồn: từ những tủ sách miền Nam cũ bố sưu tầm, đến kho lý luận Liên Xô, và những trải nghiệm du học. “Tôi luôn quan niệm là, nghệ sĩ là một nhà tư tưởng, không chỉ là vẽ giỏi, hoặc điêu khắc giỏi, mà phải có những ý tưởng mới mẻ, thay đổi cuộc chơi trong nghệ thuật, và đóng góp cho đời sống đương đại nữa.” Hình chụp về Video installation của tác phẩm 3 kênh Rồng Rắn Lên tại Bảo tàng Quốc Gia Đài Loan. Nguồn: Bài viết Nguyễn Trần Ưu Đàm - Lạc trong những Ý niệm, Tạp chí Wow Weekend. Ngao du để hiểu về đương đại Nếu hành trình đời sống của Ưu Đàm đi từ Việt Nam sang Mỹ, thì nghệ thuật của anh lại đi ngược về, từ Mỹ trở lại Việt Nam. Đó là một vòng ngao du tạo tiền đề cho những tác phẩm của anh sau này. Chuyện “gắn nhãn” cho nghệ thuật là một điều anh chưa bao giờ ủng hộ. Với anh, đương đại không phải một phong cách, mà là một tinh thần. “Nhiều khi nó đương đại là nó cứ đương đại thôi… đó là một cái bí ẩn mà chính tôi cũng không biết tại sao.” Chính tinh thần ấy khiến nghệ thuật của Ưu Đàm không chỉ nằm ở hình thức hay vật liệu, mà ở ý tưởng, ở cách anh tạo ra câu chuyện cho những tác phẩm. Anh quan tâm đến những vấn đề rộng lớn hơn của con người, đó là môi trường, lịch sử, công nghệ và bản địa. Ở điểm này, có thể thấy anh có phần gần gũi với Joseph Beuys, người khai phá Fluxus với quan niệm “mỗi con người đều là một nghệ sĩ”, và ông coi nghệ thuật như một phần của xã hội và tư tưởng. Nguyễn Trần Ưu Đàm, Các bản đồ bằng thạch cao, thuộc mục biểu diễn đập tan bản đồ, triển lãm Time Boomerang. Nguồn: UuDam Studio. Ban đầu, anh từ chối việc bị đóng khung trong nhãn gọi “nghệ sĩ Việt Nam”. Anh chỉ muốn là một con người làm nghệ thuật. Nhưng rồi, càng sống xa quê hương, trưởng thành hơn, ký ức tuổi thơ và những cuộc trò chuyện với bố về Hoàng Sa - Trường Sa lại trở thành nguồn mạch chảy trong các sáng tác của mình. “Một con người có cái gốc, và cái gì thiết thân nhất thì cuối cùng cũng phải quay lại cái gốc.” Theo anh, di sản của "hậu thực dân", những biến động lịch sử, không chỉ là di sản vật chất mà còn là một "gông cùm trong trí não", những nỗi đau âm ỉ, thù hằn từ quá khứ. Anh tin rằng, cần vượt thoát khỏi rào cản tinh thần này để có thể sáng tác một cách tự do. “Khi thoát khỏi gông cùm tinh thần ấy thì mình có thể nói: Tôi là người Việt Nam, tôi biết quá khứ, nhưng nó không kìm tôi lại.” Một góc tương tác của dự án License 2 Draw. Nguồn: UuDam Studio. Trong thế giới nghệ thuật, nhiều nghệ sĩ đã chọn tác phẩm như một phương thức đối thoại với xã hội. Cùng chia sẻ lý tưởng này với Ưu Đàm, danh họa Ai Weiwei cũng là một cái tên nổi bật. Cả hai đều xem nghệ thuật không chỉ dừng ở thẩm mỹ, mà còn là ngôn ngữ để chất vấn, để kết nối. Họ cùng khai thác đa dạng chất liệu: điêu khắc, sắp đặt, video… nhằm mở rộng biên độ sáng tạo. Nhưng sự khác biệt cũng rất rõ. Ai Weiwei chọn đối đầu trực diện, hướng mũi nhọn vào chính trị và quyền lực. Ưu Đàm lại thiên về sự tinh tế, giàu biểu tượng, đặt trọng tâm vào môi trường, ký ức lịch sử và giao thoa văn hóa. Tác phẩm License 2 Draw của Ưu Đàm có thể đặt cạnh Sunflower Seeds của Ai Weiwei để thấy cả điểm chung lẫn khác biệt. Hai dự án đều mang tính tương tác cao, mời công chúng trực tiếp tham gia. Với Sunflower Seeds, khán giả bước đi trên những hạt hướng dương để cảm nhận sự gắn kết và đồng thời đối diện thông điệp chính trị. Còn ở License 2 Draw, hành động tham dự lại mở ra một không gian suy ngẫm nhẹ nhàng hơn, nơi con người được giải phóng trong sáng tạo và tìm lại ý nghĩa kết nối. Không cố định ở một chất liệu nào, từ sơn dầu, lụa, cho đến khí thải xe máy, Ưu Đàm luôn xuất phát từ ý tưởng, rồi tìm chất liệu thích hợp. Đây chính là tinh thần của Nghệ thuật Ý niệm (Conceptual Art), nơi ý niệm được đặt lên trên vật liệu hay hình thức. “Chất liệu của tôi là ý niệm… khi ý tưởng và chất liệu hòa hợp, tác phẩm sẽ thăng hoa.” Nguyễn Trần Ưu Đàm, Thánh Gióng Đương Đại. Nguồn: UuDam Studio. Từ ấn tượng tuổi thơ với Michelangelo đến tư duy đa chiều hiện tại, Ưu Đàm đã tạo nên những ‘dấu ấn’ nghệ thuật mạnh mẽ. Time Boomerang đặt lại câu hỏi về lịch sử và biên giới; Rồng Rắn Lên phản chiếu nhịp sống đô thị cùng vấn đề môi trường; còn ECO-Đi mở ra một lời mời cộng đồng cùng chung tay, để nghệ thuật trở thành sức lan tỏa toàn cầu.Nghệ thuật có thể đi từ bản địa ra thế giới, nhưng không bị ràng buộc bởi căn tính. Nó vừa đặt câu hỏi, vừa mở ra trải nghiệm giải phóng. Và có lẽ, tư duy mà anh hay nhắc tới, “Điện Biên Phủ 2.0”, cũng từ đó mà ra. Một cuộc “giải phóng” không phải trên chiến trường, mà trong tư duy nghệ thuật. Không chỉ thắng trong quá khứ, mà còn phải giải phóng được trong cách nhìn, cách sáng tạo hôm nay. Chính tinh thần ấy đã giúp Nguyễn Trần Ưu Đàm không ngừng tìm tòi, mở ra những góc nhìn mới cho công chúng về nghệ thuật đa dạng. Và đây cũng chính là điểm nối để dẫn anh qua từng dự án, từng câu chuyện vui, cũng như những thông điệp về việc đón nhận kỷ nguyên mới của nghệ thuật toàn cầu, nơi mà hành trình sáng tạo không vượt mọi biên giới.
