Chuyển đến nội dung
Ngôn ngữ/
Nguyễn Thị Thu Hiền: Lưu lại nhịp đời trong những lớp tranh

Nguyễn Thị Thu Hiền: Lưu lại nhịp đời trong những lớp tranh

Nguyễn Thị Thu Hiền là một gương mặt trẻ của hội họa đương đại Việt Nam, nổi bật với các tác phẩm pha trộn những đối tượng trong đời sống gia đình thường ngày với chất cổ tích kỳ ảo.

Từ những trải nghiệm cá nhân và quan sát đời sống quanh mình, chị đã tạo dựng một phong cách riêng, kết hợp giữa cảm xúc, kỹ thuật và chất liệu độc đáo là hạt acrylic bồi trên giấy dó. Và trong cuộc trò chuyện này, họa sĩ Nguyễn Thị Thu Hiền đã chia sẻ cùng chúng tôi những cơ duyên và cảm hứng đằng sau thế giới nghệ thuật đậm dấu ấn của mình.

Xin chào họa sĩ Nguyễn Thị Thu Hiền. Trước tiên, chị có thể chia sẻ đôi nét về bản thân cũng như hành trình đến với nghệ thuật không ạ

Mình tên đầy đủ là Nguyễn Thị Thu Hiền và mình không có lấy bút danh gì hết, vẫn là họa sĩ Nguyễn Thị Thu Hiền. Tại sao mình làm như vậy? Vì đó là con người của mình. Mình muốn nghệ thuật của mình phải là chân thực và gần gũi nhất.

Mình sinh năm 1990, tuổi con Ngựa. Mình là người miền Nam, dân miền Nam chính gốc. Ông bà thì có một tí gốc Hoa. Từ nhỏ thì cái nghệ thuật mình được tiếp xúc là văn hóa của việc thờ cúng: tranh thờ cúng của miền Nam nè, bàn thờ, nhà ba gian nè, rồi là những bộ bàn ghế cẩn xà cừ của miền Tây Nam Bộ. Mình lớn lên trong cái văn hóa nghệ thuật như vậy.

Hoa sĩ Thu Hiền cũng con gái bên cạnh tác phẩm của chị tại triển lãm “Gặp gỡ Việt - Pháp 2026”. Nguồn: Báo Tuổi trẻ online.

Sau khi học 12 xong thì mình cũng như mọi người, cũng tìm một trường đại học để thi, cũng thi linh tinh các trường khác nhau và trong đó có trường mỹ thuật. Mình thi mỹ thuật tới ba năm lận, hai năm đầu vừa học luyện thi vừa thi. Lần thứ ba thi đậu thì mình vào trường chắc cũng khoảng 20 - 21 tuổi. Mình bắt đầu con đường vẽ vời từ đó tới bây giờ.

Ở trong môi trường của Đại học Mỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh cho mình một cái cảm giác rất gần gũi vì mình thấy mình ở đó, mình hạnh phúc khi mình ở đó. Mỗi một ngày đi học mình đều thấy khi thức dậy mình rất hân hoan để được đi đến trường. Lúc đó mình nghĩ chắc là mình chọn đúng trường rồi đó, dù chưa biết sau này ra trường nó sẽ thế nào.

Nhưng điều quan trọng là mỗi ngày mình đều vui vẻ với trường lớp. Đó là cái mà mình hạnh phúc hơn nhiều người khác: là mình tìm được con đường của mình. Và cái linh cảm đó thật sự đúng tới bây giờ. Mình thật sự mình tìm được con đường của mình.

Mình học mỹ thuật 5 năm rồi ra trường, Mình cũng giống như mọi người, cũng làm một vài ngành kinh tế cơ bản để có cuộc sống ổn định và tập trung vào vẽ. Mình ra trường 2015 thì tới 2022 là mình có sáng tác triển lãm cá nhân đầu tiên. Rồi 2023 mình làm thêm một cái triển lãm nữa. Hiện tại thì mình đang sáng tác chuyên nghiệp cho tới bây giờ.

Điểm đặc biệt trong các tác phẩm của chị là chúng được làm từ loại chất liệu rất độc đáo: hạt acrylic trên giấy dó bồi trên toan. Điều gì đã đưa chị bén duyên với chất liệu rất thú vị đó?

Mình học chuyên ngành sơn mài. Mình học hai năm cơ bản xong thì vào chuyên ngành sơn mài và tốt nghiệp sơn mài luôn. Nhưng khi ra trường thì mình lại chọn một cái chất liệu khác là hạt acrylic trên giấy dó bồi trên toan.

Nghe thì nó lạ hoắc, nó xa vời nhưng thực ra nó có một sự liên kết rất chặt chẽ. Lý do mình chọn chất liệu đó là vì nó có những cái yếu tố cùng với sơn mài. Khi vẽ acrylic là mình vẽ trên toan. Mình sẽ vẽ hoàn thiện đến khoảng 80 %. Sau đó, mình sẽ bồi giấy dó lên trên và vẽ tiếp trên bề mặt đó.

Nó có cái yếu tố chiều sâu bề mặt chất liệu giống như sơn mài và nó cũng có cái yếu tố bất ngờ của sơn mài. Khi bồi xong, nhìn sâu vào lớp giấy dó sẽ thấy những hiệu ứng bất ngờ.Thì đó cũng là một cái cảm nhận từ sơn mài mình nhìn ra. 

Và mình chọn chất liệu đó là vì khi mình có em bé, mình không làm sơn mài được do nó ảnh hưởng về không gian sống và chăm sóc em bé. Mình mới tìm một chất liệu khác để không bị gián đoạn công việc sáng tác; mình có thể nuôi bạn nhỏ và vẫn có thể vẽ vời tùy ý, không bị chặn nguồn cảm hứng.

Cho tới bây giờ thì mình đang làm chủ được chất liệu acrylic trên giấy dó bồi toan của mình và đang rất hào hứng với chất liệu đó. Mình cũng trải nghiệm nhiều loại chất liệu lắm, mình có vẽ lụa nè, mình có làm gốm nè. Mình sẽ ưu tiên những chất liệu mà tự nhiên nó không có mùi nhiều, không có hóa chất nhiều.

Mình vẫn cũng còn một chút gọi là nặng lòng ở sơn mài vì học ra mà chưa có làm được. Hy vọng là đâu đó 5 - 10 năm sau, khi có thời gian thong thả hơn, mình có thể quay lại với chất liệu sơn mài. 

Khi tìm ra chất liệu hạt acrylic trên giấy dó bồi trên toan, chị đã hoàn thiện và biến nó thành phong cách riêng của mình như thế nào?

Mình không dám nói là mình tìm ra, vì có rất nhiều nghệ sĩ từ Hàn, Trung, Nhật họ làm nhiều chất liệu trên tranh lắm. Mình đi, mình xem, mình học hỏi và mang về kết hợp với kiến thức của mình, với nhu cầu sử dụng chất liệu đó của mình.

Với việc bồi giấy trên toan là thế giới họ làm nhiều lắm. Mình lấy cái đó kết hợp với cái của mình để tạo ra một cái lối riêng, một cách nhìn nhận của mình. Người ta có thể bồi giấy trên toan xong người ta vẽ. Còn mình là vẽ xong mới bồi lên, lấy cái lớp chiều sâu của giấy và màu, rồi mình lại vẽ lên tiếp nữa. 

Mình dùng cái kỹ thuật và cách nhìn của sơn mài kết hợp với cái mình học hỏi ở thế giới để dung hòa thành cái gần gũi với mình nhất mà thể hiện được cái nội dung của mình.

Nguyễn Thị Thu Hiền, Mùa An Lành, acrylic trên giấy dó bồi canvas, 2025. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Trở lại với việc sáng tác thì cuộc sống gia đình, việc chăm sóc con có ảnh hưởng ra sao đến nhịp sáng tác của chị? Nó là thử thách hay động lực cho chị?

Thực ra trong cuộc sống lúc nào nó cũng có thử thách. Nhưng quan điểm của mình là mình chấp nhận nó. Mình để nó đi cùng mình. Và thử thách sẽ giúp mình có thêm những điều mới mẻ hơn, những bậc thang để mình bước cao hơn. 

Nói về việc chăm sóc con nhỏ thì các mẹ ai có con rồi cũng thấy nó là một việc chiếm quá nhiều thời gian, quá sức tưởng tượng của một cô gái vừa bước vào nhịp sống gia đình, con cái. Nó làm cuộc sống như lật ngược hẳn luôn. Mình có những bất ngờ, những cái không quán xuyến được về tâm lý, cảm xúc, thời gian khi vừa vẽ vời vừa phải chăm bạn nhỏ.

Nhưng khi dành một chút xíu thời gian bình tĩnh và duy trì lại cảm xúc, mình mới nghĩ là bạn nhỏ của mình phụ thuộc vào mình mà. Vậy thì mình sẽ định hướng cách làm việc và chăm sóc bạn đó theo nếp thời gian của mình. Khi mà mình vạch rõ được cách làm việc và anh Sơn cũng rất hỗ trợ trong việc chăm bạn nhỏ thì dần dần mình thích nghi được. Bạn nhỏ cũng thích nghi được. Thế là mình và bạn cũng có một cái hành trình sáng tác cho tới bây giờ.

Có phải chính việc làm mẹ đã góp phần đưa hình tượng mẹ con trở thành chủ đề xuyên suốt trong tranh của chị?

Một sinh viên 24 - 25 tuổi ra trường, thật sự mà nói, là còn quá trẻ, quá mới. Trong khi lĩnh vực nghệ thuật lại cần trải nghiệm, cần kinh nghiệm, cần những cái va vấp để mở ra nội dung, định hướng sáng tác lâu dài. Mình cũng giống như mọi người, khi ra trường xong mình không biết vẽ gì hết. Vẽ tĩnh vật, vẽ phong cảnh, vẽ chân dung, cái gì cũng làm hết nhưng mà làm không vô, làm không ra vì mình không có cảm nhận về đối tượng sáng tác của mình. Mình cũng lần mò từ 2015 khi ra trường tới 2018.

Khoảng ba năm mình không vẽ được thì mình đi dạy vẽ thiếu nhi. Mình được tiếp xúc nhiều với các bạn nhỏ. Rồi tới mình có bầu bạn Cám thì mình nghỉ ở nhà. Đó giống như một cái thời khắc quan trọng, một bước chuyển mình. Bắt đầu mình có cảm nhận về mình nè, về sinh con. Sinh con ra bắt đầu có cảm nhận về em bé. Nó dẫn nguồn cho con đường sáng tác về hình tượng mẹ con.

Vậy còn trải nghiệm nuôi dưỡng và quan sát bé Cám sau đó đã hun đúc thêm cho cảm hứng sáng tác của chị như thế nào?

Khi mình có con, mà là con gái nữa, mình nhìn thấy hình ảnh của mình ở tuổi thơ. Nó cho mình có nhiều cảm xúc để sáng tác. Thế là mình sẽ bắt đầu từ những tranh nhỏ 20 - 30 centimet vuông. Rồi mình thử đủ chất liệu hết: acrylic, lụa, rồi acrylic bồi toan. Mình làm hết với các chất liệu nhỏ nhỏ như vậy, dần dà thì mình bắt nhịp được cái cảm hứng sáng tác của mình. Mình bắt đầu từ giai đoạn chỉ có hai mẹ con. Em bé còn nằm trên tay, mẹ thì mặc những bộ đồ ở nhà. Cho nên hình tượng mẹ với em bé mặc những bộ đồ giản dị ở trong gia đình xuất hiện nhiều vào cái triển lãm cá nhân đầu tiên của mình.

Sau một năm đó là qua triển lãm cá nhân thứ hai. Mình bắt đầu định hướng về tạo hình trong tranh. Mình muốn tranh của mình nâng tầm lên một mức trang trọng hơn, sang nhã hơn. Mình bắt đầu chọn hình tượng áo dài của người miền Nam. Áo dài miền Nam nó thong dong lắm. Nó có thể mặc đi chơi, mặc đi uống cà phê, rồi lễ Tết gì cũng mặc được hết. Bản thân mình khi mặc áo dài miền Nam nó cũng rộng rãi, thong thả, nhẹ nhàng. Còn con nít mà mặc áo dài miền Nam nó cưng lắm luôn!

Thế là mình vẽ áo dài. Và để nghiên cứu kỹ hơn một xíu thì mình sẽ may áo dài cho mấy bạn nhỏ mặc. Cái họa tiết, cái hoa văn đó, cái kiểu áo đó, cái cổ áo như thế nào, cái độ rộng của tay như thế nào mình sẽ làm hết để mình có cảm nhận về đối tượng vẽ của mình. Dần dà cho tới bây giờ thì mình cảm nhận được hình ảnh mẹ con với cái áo dài của miền Nam thong thả.

Chị có nghĩ rằng những hình ảnh, tác phẩm này cũng là một dạng “gia tài” mà chị muốn để lại cho các con?

Cái của cải lớn nhất mà ba mẹ dành cho các bạn. Một là cái tuổi thơ mà các bạn luôn luôn có ba mẹ bên cạnh. Cái thứ hai là các bạn là con nhà nòi, không trốn đi đâu được cả. Các bạn lớn lên trong môi trường này, cái yếu tố thẩm mỹ rồi nó thấm vào con người các bạn rồi. Đó là tài sản lớn nhất mà ba mẹ cho các bạn. Không ai lấy được của các bạn, chỉ là các bạn có biết cách vận dụng nó, các bạn có biết cách xài nó không thôi. Đó là cái mà mình với anh Sơn tâm niệm nhất mà dành cho các con.

Cả chị và anh Sơn đều vẽ đề tài gia đình, đều đưa những cảm xúc dung dị, hồn nhiên, trong sáng vào tranh. Vậy thì đâu là những nét khác biệt giữa tác phẩm của hai anh chị?

Có lẽ cái mình khác hơn so với anh Sơn nằm ở hình ảnh người phụ nữ miền Nam. Nó nhẹ nhàng hơn, thông thoáng hơn; con nít thì cũng trong hơn. Anh Sơn đằng nào cũng đã va trải nhiều trong cuộc sống, cho nên mỗi hình của ảnh đều được chắt lọc kỹ lưỡng lắm.

Mình thì tập trung nhiều vào cảm xúc. Thoáng qua một cái hình ảnh đó là mình sẽ vẽ liền. Mình không có cân đo cái tay này đúng hay cái chân kia sai, cứ vẽ ra cái đi rồi mình tính sau. Còn anh Sơn là anh rất kỹ về tạo hình của anh, vẽ ra là chính xác liền. Nhưng mình không tự ti về cái tạo hình chưa chuẩn. Dù có thể tay không đúng, chân không đúng nhưng mình giữ được cái duyên. Cái này mỗi người sẽ có một cái tố chất riêng, dùng cái duyên mình thấy rất quan trọng. 

Trong đời sống sáng tác chung, liệu chị và anh Sơn có những cách hỗ trợ, học hỏi lẫn nhau để cân bằng phong cách riêng và nhịp sống gia đình?

Khi hai người đều là nghệ sĩ mà ở chung nhà thì thế nào cũng có cái va vấp, từ quan điểm ra tới cách nhìn nhận. 

Để tách riêng hai người nghệ sĩ có phong cách cá nhân khác nhau thì đầu tiên là mình phải làm việc. Thứ hai là mình sẽ đẩy yếu tố con người của mình vào: mình sinh ra ở đâu, mình lớn lên ở đâu, những cảm nhận của riêng mình. Những cái đó sẽ không bao giờ lẫn đi đâu được.

Chỉ khi mà mình muốn thể hiện một cái gì đấy nó không là mình, mình bắt chước ở đây ở kia thì nó mới bị lẫn với nhau thôi. Cho nên ở nhà Hiền thì dần dà nó cũng tương đối tách hẳn ra hai cái kiểu tranh, không ai lẫn vào ai cả. Nhìn cái là biết tranh Hiền, nhìn cái là biết tranh anh Sơn. 

Nguyễn Thị Thu Hiền, Xuân Vinh Hoa, acrylic trên giấy dó bồi canvas, 600 × 100 cm, 2026. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Trở lại với chị thì khi lên ý tưởng hoặc phác thảo một tác phẩm, chị thường bắt đầu từ đâu và quá trình sáng tác của chị diễn ra như thế nào?

Vì mình vẽ đời sống cá nhân của mình, cho nên mọi thứ xảy ra xung quanh mình đều là nguồn cảm hứng. Mình thấy con mình với tay chồm lên mặt bàn, rồi nhìn mặt bàn thấy mặt con thôi nè là nó đủ cho mình cảm giác về một cái tranh rồi.

Thì cứ như thế mình vẽ phác thảo trực tiếp lên toan, vẽ xong bỏ qua một bên, vài ngày sau quay lại lên màu, chỉnh hình, lên màu tiếp, rồi lại quay qua làm những cái khác. Nhịp sống của mình có rất nhiều cái cảm giác. Cái gì cảm nhận được là mình giữ lại liền. Cho nên gần như là lúc nào trong đầu mình cũng có cái nhịp sáng tác.

Điều gì thúc đẩy chị có được nhịp sáng tác liên tục như vậy?

Mình vội vàng. Mình cảm thấy trong cuộc sống đang có quá nhiều thứ tốt đẹp. Con mình thì lớn nhanh quá, sợ mà vẽ chậm nó lớn rồi không vẽ kịp nó nữa. Ví dụ như chị hai bây giờ nha, 6h sáng chị hai đi học tới 5h chiều mới về nhà thì càng ngày cái thời gian mình gặp con càng ít đi, cho nên là vội vã giữ lại được cái gì thì giữ.

Khi theo đuổi những chủ đề có tính cá nhân và riêng tư như vậy thì chị làm cách nào để giữ một hơi thở đương đại trong các tác phẩm của mình?

Thực ra cái đương đại là những gì đang xảy ra trong đời sống của mình đúng không? Cơ bản là cái nội dung tác phẩm của Hiền nó đã đương đại rồi. Cho nên mình làm cái gì nó chả ra đương đại. Đây con mình nó đang ăn nè, con mình nó đang vẽ nè, nhà mình xưởng mình cây hoa nó đang mọc nè. Những thứ đó nó đang xảy ra trong cuộc sống của mình mà, hiển nhiên là nó đã đương đại rồi.

Trong tranh của chị còn một điểm thú vị nữa: đó là các yếu tố thần thoại, cổ tích xuất hiện đan xen với đời thực. Đâu là nguồn cảm hứng để chị bắt đầu đưa những yếu tố ấy vào các tác phẩm?

Ngoài tiếp xúc với nghệ thuật từ trong tranh dân gian, tranh thờ cúng của miền Nam thi khi học hành, mình được tiếp nhận thêm nhiều nguồn. Mình bắt đầu xem tranh mơ mộng, lãng mạn của Chagall; mình xem tiếp tranh của Klimt, những yếu tố trang trí. Dần dần mình kết hợp những cái đó để tìm một con đường riêng của mình. Đó là về kỹ thuật, về chuyên môn.

Còn về cảm giác, đôi khi cuộc sống bị bó buộc như là cái bình bông thì phải nằm trên cái bán. Bây giờ mình giải thoát nó đi, cho nó bay đi. Tranh của mình mà. Tác phẩm của mình mà. Ở trong đó mình tự do. Mình sẽ chọn đưa những yếu tố thần thoại vào để dẹp cuộc sống hiện thực đôi khi là hơi nhọc nhằn một xíu. Mình cất nó qua một bên, mình bay bổng trong tác phẩm của mình. Đó là lý do tranh mình có những yếu tố thần thoại như vậy.

Có phải sự pha trộn yếu tố kỳ ảo vào những đối tượng thực tế đó cũng là nền tảng cảm hứng để chị bắt đầu việc vẽ tràn khung trong các tác phẩm sau này?

Triển lãm cá nhân đầu tiên mình chưa vẽ khung nhưng mình sơn khung đủ màu hết: xanh, đỏ, vàng, hồng. Mình làm đủ màu, mỗi tranh một khung. Và cái khung đó chỉ phục vụ cho cái tranh đó thôi. Thì mình thấy tín hiệu cũng khá tốt. Phòng tranh nhìn cũng sinh động, tranh nhìn cũng vui vẻ hơn. 

Tới triển lãm cá nhân thứ hai thì mình nâng cao chất lượng của sản phẩm lên một xíu. Mình bắt đầu đầu tư về khung. Mình nghĩ làm sao để cái khung đặc biệt hơn nữa và liền lạc hơn với tranh nữa. Mình mới đưa ra ý tưởng vẽ tràn khung. Tranh bồi giấy dó thì khung mình cũng bồi giấy dó luôn.

Rồi mình kết hợp với kỹ thuật in. Mình sẽ khắc dấu những họa tiết đưa từ trong tranh ra rồi in lên. Khi làm xong và lắp khung vào, đôi khi nó không liền lạc hẳn với tranh đâu. Mình lại phải vẽ tiếp trên cái khung đó để nó cân đối, hài hòa với tranh nhất. Mỗi một cái khung chỉ phục vụ một cái tranh. 

Với mình, cái tranh là đời sống nghệ thuật của mình. Cái khung là đời sống thực tại. Đời sống nghệ thuật và đời sống thực tại phải có sự dung hòa, hòa hợp với nhau thì mình mới đi đường dài được với nghề. Nó cũng là một cái định hướng về đường đi của mình. Mình thể hiện quan điểm của mình rõ lên tác phẩm để nhìn vào mình không bị lạc đường.

Nguyễn Thị Thu Hiền, Bóng Mây, acrylic trên giấy dó bồi canvas, 60 × 110 cm, 2023. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Ngoài tranh, chị còn thực hiện các tác phẩm gốm. Điều gì khiến chị muốn mở rộng sang chất liệu này?

Thật ra một cái hình mà mình vẽ con gái như thế này, mình chỉ nhìn được bề mặt thôi. Nhưng giờ mình muốn đi xung quanh nhìn, mình muốn ngắm nghía hết từ đầu tới cuối. Mình biết phía sau nó đẹp nhưng người xem họ đâu thấy phía sau như thế nào. Và cái không gian xung quanh của cái cái đối tượng đó nữa. Thế là mình lên mạng xem cách mọi người thể hiện tác phẩm đương đại.

Mình thấy người ta làm tượng, thấy hay nên mình về tìm hiểu chất liệu gì nó hợp lý mà mình xử lý được. Làm tượng thì có nhiều chất liệu lắm: composite nè, đồng nè, đá nè. Trong những cái đó, mình gặp gỡ với gốm từ trại làm gốm hàng năm của Hội mỹ thuật của Thành phố Hồ Chí Minh.

Giai đoạn mình tham gia, mọi người chủ yếu làm bình, lọ, chén bát, đồ gia dụng nói chung. Mình dùng kỹ thuật đó, đất đó kết hợp với tạo hình của mình để làm tượng. May mắn là nó vừa ý mình và mình làm được tới bây giờ.

Cho nên khi trưng một bức tranh, mình có thể để một cái tượng ở dưới để giúp cho nội dung của tranh rõ ràng hơn. Mình làm bằng mọi cách, mọi phương tiện để truyền tải nội dung, cảm xúc của cái tranh tới người xem nhiều nhất, gần gũi nhất để mọi người được cảm nhận đúng như cái mình thể hiện.

Ngoài sáng tác thì chị và anh Sơn còn có một không gian nghệ thuật, triển lãm riêng là Son Art Space. Từ ấp ủ nào mà anh chị đã vun vén tạo ra Son Art Space?

Son Art Space đối với vợ chồng mình nó là một cái phần thưởng. Khi một nghệ sĩ trẻ mới ra trường, có một cái không gian làm việc là đã xa xỉ rồi, nói chi đến một cái không gian trưng bày cá nhân của nghệ sĩ đó. Khi tác phẩm được trưng bày trong một cái không gian chỉ phục vụ cho việc trưng bày, đó là phần thưởng lớn nhất của người nghệ sĩ. Nó sẽ là ước ao của tất cả những ai làm nghề.

Mình mới ra trường, mình không có chỗ dựa gì hết mà mình vẫn làm được như thế này. Mình xây dựng được một cái không gian cá nhân riêng của mình. Mình muốn động viên mọi người là: ước mơ nó sẽ thành hiện thực khi mà mình quyết tâm mình làm với nó. Và cái thứ hai mình muốn khẳng định với mọi người là mình làm việc tập trung, chuyên nghiệp và mình có định hướng lâu dài về sau.

Hiện tại chất liệu nào chị cảm thấy gần gũi và phù hợp nhất với bản thân, và chị định hướng nó sẽ phát triển như thế nào trong những năm tới?

Hiện tại là mình đang rất là hào hứng với cái chất liệu acrylic trên giấy dó bồi toan. Còn nhiều ý tưởng mình muốn thể hiện với cái chất liệu đó. Tầm 2 - 3 năm nữa mình sẽ đẩy sâu về chất liệu đó hơn. Còn về xa hơn, 5 - 7 năm sau thì mình hi vọng có thể trở lại một chút với sơn mài để xem sau một thời gian như vậy thì cảm nhận về sơn mài của mình nó như thế nào.

Ở thời điểm hiện tại, điều gì khiến chị tò mò nhất trong sáng tác, và nó ảnh hưởng ra sao đến cách chị tiếp tục sáng tạo?

Mình tò mò nhất là không biết là 3 - 5 năm nữa thì những cái tác phẩm của mình nó sẽ ra làm sao, nó sẽ có cái gì mới mẻ hơn, nó sẽ đi xa hơn cỡ nào.

Để mà biết nó sẽ như thế nào thì bây giờ mình chỉ có làm việc thôi. Giống như mình đi chợ, mình nấu đồ ăn vậy đó. Trên đường đi mình sẽ gom vật liệu. Có thể trong đầu mình nghĩ là đi mua cái hành đó, nhưng ra chỉ gặp cái ngò thôi thì có gì mình gom đó. Mình sẽ chắt lọc nó. Và cái món ăn mình nấu sau cùng ở thời điểm đó nó sẽ như thế nào, đó là một cái mình tò mò.

Xin cảm ơn họa sĩ Nguyễn Thị Thu Hiền đã dành thời gian trò chuyện!

Bài trước Bài tiếp theo