Chuyển đến nội dung
Ngôn ngữ/
Nguyễn Ngọc Liêm – Lọc sắc, tinh gọn và tĩnh lặng trong hành trình sáng tạo (Kỳ 1)

Nguyễn Ngọc Liêm – Lọc sắc, tinh gọn và tĩnh lặng trong hành trình sáng tạo (Kỳ 1)

Họa sĩ Nguyễn Ngọc Liêm (sinh năm 1989) là một nghệ sĩ trẻ với phong thái khiêm nhường. Khi được hỏi, anh thường tự nhận mình một cách chân phương là “người vẽ”, thay vì những danh xưng lớn lao như “họa sĩ” hay “nghệ sĩ”.

Anh thực hành nghệ thuật tự do với phong cách hội họa tối giản, nơi màu sắc được tiết chế, lọc bỏ những yếu tố dư thừa để hướng đến sự tinh gọn và tinh xảo. Với Nguyễn Ngọc Liêm, hội họa không chỉ là việc tạo nên một hình ảnh đẹp, mà còn là hành trình tìm kiếm sự êm dịu, tĩnh lặng – những khoảng lặng có thể vỗ về tâm hồn giữa những mệt mỏi của đời sống.

Là một gương mặt nghệ sĩ trẻ, Nguyễn Ngọc Liêm đại diện cho hình ảnh của một người kiên trì theo đuổi hệ tư duy nghệ thuật mạch lạc, nơi sự kết hợp giữa nền tảng học thuật chính quy và bản sắc cá nhân tự nhiên cùng song hành.

Chân Dung họa sĩ Nguyễn Ngọc Liêm. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Một thập kỷ rèn cọ

Nguyễn Ngọc Liêm có khởi điểm tại Biên Hòa, Đồng Nai – một trong những thành phố công nghiệp trọng điểm của cả nước. Thế nhưng, chính vùng đất tưởng như chỉ gắn liền với nhịp sống đô thị và sản xuất công nghiệp này lại trở thành nơi hình thành những góc nhìn nghệ thuật đầu tiên trong anh.

Sự đối lập giữa thiên nhiên và đô thị nhộn nhịp: những nhà máy khổng lồ, rừng cao su, rừng tràm, nhịp thủy triều sông Đồng Nai, những ngôi nhà chật hẹp lặp lại… tất cả sau này đều trở thành chất liệu sáng tác của Nguyễn Ngọc Liêm, dù trực tiếp hay gián tiếp.

Cũng như nhiều nghệ sĩ khác, Nguyễn Ngọc Liêm có niềm yêu thích hội họa từ thuở nhỏ. Dù không được đào tạo chuyên nghiệp ngay từ đầu, anh vẫn duy trì đam mê thông qua việc tự học và chủ động tìm tòi. Anh hào hứng tham gia gần như tất cả các cuộc thi vẽ thiếu nhi được tổ chức tại quê nhà. Khi bước vào những năm học phổ thông, niềm yêu thích ấy vẫn tiếp tục được nuôi dưỡng khi anh luôn dành sự hứng thú đặc biệt cho môn Mỹ thuật bên cạnh các môn học khác.

Bước ngoặt quan trọng đến vào năm lớp 12, khi Nguyễn Ngọc Liêm quyết định đăng ký lớp luyện thi vẽ vào học kỳ 2. Đây là một thời điểm khá muộn đối với những học sinh muốn theo đuổi các ngành năng khiếu. Quyết định này khi ấy nhận về không ít hoài nghi, bởi ngay cả bản thân anh cũng chưa thể hình dung trọn vẹn con đường phía trước. Tuy nhiên, nhìn lại, đây có lẽ là lựa chọn quan trọng đã mở ra hành trình theo đuổi nghệ thuật đầy kiên trì và nhiệt huyết của Nguyễn Ngọc Liêm.

Hành trình rèn giũa nghệ thuật của anh kéo dài tròn một thập kỷ. Ban đầu, anh theo học tại Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đồng Nai (khối H, ngành Thiết kế Nội thất). Sau 3 năm, Nguyễn Ngọc Liêm tiếp tục theo đuổi hội họa tại Trường Đại học Mỹ thuật TP.HCM, chuyên ngành Sơn dầu và tốt nghiệp năm 2015. Sau đó, anh dành thêm 2 năm để tự tu dưỡng, nghiên cứu và mày mò trong xưởng vẽ, tiếp tục hoàn thiện con đường nghệ thuật của riêng mình.

Các cột mốc trên chặng đường nghệ thuật

Khoảng lặng sau khi rời ghế nhà trường

Giống như nhiều sinh viên mới tốt nghiệp, Nguyễn Ngọc Liêm phải đối diện với thực tế khắc nghiệt khi rời khỏi môi trường đào tạo chuyên nghiệp. Anh bắt đầu phải giải một bài toán khó hơn: làm thế nào để cân bằng giữa “mưu sinh” và “đam mê”.

Đã có nhiều đêm anh trăn trở với những câu hỏi như “vẽ để làm gì”, “làm gì để sống” trước những thay đổi của thực tế đời sống.

“Một sinh viên giỏi thì có thể tạo ra một bài vẽ tốt, nhưng họa sĩ không chỉ dừng lại ở mức một bài vẽ tốt. Khi bước chân ra khỏi trường thì có ti tỉ những vấn đề khác nữa: về kiếm sống, về những sự lựa chọn trong công việc, hay những sự lựa chọn trên con đường đi của mình. 

[...] Có rất nhiều vấn đề đặt ra cho một người khi bước chân ra khỏi ngôi trường hàn lâm. Vì vậy, để một sinh viên giỏi trở thành một họa sĩ giỏi thì cần nhiều yếu tố, không chỉ dừng lại ở chuyên môn. Nhưng cần phải có một nền tảng chuyên môn tốt. Nếu có kỹ năng tốt thì con đường sẽ bớt chông gai hơn.” – Họa sĩ Nguyễn Ngọc Liêm chia sẻ trong một buổi phỏng vấn với Artonis.

Nguyễn Ngọc Liêm, Một bức tranh tĩnh vật không rõ tên, 2006. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Sau khi tốt nghiệp, anh từng làm nhiều công việc khác nhau để trang trải cuộc sống, từ phục vụ bàn, rửa chén đến nhân viên tiệm bánh… Tưởng như đã tìm được cách để tiếp tục nuôi dưỡng đam mê, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, Nguyễn Ngọc Liêm nhận ra những công việc ấy dần rút cạn năng lượng sáng tạo của mình.

Anh từng có khoảng thời gian không thể cầm cọ sau nửa năm loay hoay tìm việc vào năm 2015. Chính thời điểm ấy, Nguyễn Ngọc Liêm nhận ra bản thân cần phải thay đổi.

Anh tự giam mình trong căn phòng gác mái, đấu tranh giữa áp lực cơm áo gạo tiền và mong muốn thoát khỏi dấu ấn của những “bức tranh ám mùi sinh viên”. Đây là khoảng thời gian anh phải đối diện nhiều nhất với những giằng co nội tâm để tìm lại con đường sáng tác của chính mình.

Khai phá ngôn ngữ hội hoạ riêng

Trong những suy tư về cuộc đời và sự nghiệp, Nguyễn Ngọc Liêm bắt đầu tìm kiếm câu trả lời từ những điều nhỏ bé nhất – những vật thể quen thuộc hiện hữu ngay trong không gian sống và cảnh quan xung quanh. Từ đó, anh dần tìm ra hướng đi cho tạo hình và tư tưởng nghệ thuật của riêng mình.

Nguyễn Ngọc Liêm, Đêm phố thị, acrylic trên toan, 2023. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Dù chưa thể ngay lập tức xác lập một ngôn ngữ cá nhân rõ ràng, nhưng khả năng nhìn thấy vẻ đẹp trong mọi sự vật, “nhìn đâu cũng ra tranh”, đã trở thành yếu tố quan trọng giúp Nguyễn Ngọc Liêm từng bước gọt giũa và làm chủ ngôn ngữ hội họa của bản thân.

Dần dà, ngôn ngữ nghệ thuật của Nguyễn Ngọc Liêm không còn chỉ nằm trên bề mặt toan hay trong những hình thức tạo hình. Với anh, lời giải nằm ngay trong đời sống: tranh hiện diện trong cuộc sống, và cuộc sống cũng chính là một bức tranh.

“Tôi nhìn thấy cái đẹp ở mọi nơi, và điều đó khiến tôi như được giác ngộ. Nói ví von, tôi nhìn đâu cũng ra tranh. Chỉ với một cái ghế, tôi có thể vẽ thành 100 bức tranh hoàn toàn khác nhau.”

Biến những khó khăn thành sức mạnh 

Nói một cách khác, Nguyễn Ngọc Liêm đã chuyển hóa những nỗi buồn và sự chật vật trong quá khứ thành nguồn năng lượng sáng tác bền bỉ. Anh liên tục sáng tác, hoàn thành tác phẩm và cố gắng duy trì những triển lãm thường niên. Nếu không phải là triển lãm cá nhân, anh cũng hợp tác cùng những nghệ sĩ khác để tạo nên những không gian nghệ thuật giàu cảm xúc.

Nguyễn Ngọc Liêm, Một bức tranh tĩnh vật không rõ tên, 2026. Nguồn: Facebook cá nhân nghệ sĩ.

Chính sự bền bỉ và kỷ luật ấy đã đưa tên tuổi Nguyễn Ngọc Liêm đến gần hơn với công chúng. Anh đón nhận nguồn năng lượng tích cực từ sự đồng cảm và ghi nhận của người yêu nghệ thuật. Còn họ – những khán giả quan tâm đến hội họa – sẽ luôn tìm thấy sự bất ngờ khi theo dõi hành trình sáng tác của Nguyễn Ngọc Liêm, đặc biệt khi anh liên tục thử nghiệm trên nhiều chất liệu như sơn dầu, sơn mài hay acrylic.

Hành trình nghệ thuật bền bỉ của Nguyễn Ngọc Liêm đã tạo nên một ngôn ngữ hội họa đơn giản, gần gũi nhưng vẫn mang dấu ấn riêng biệt trong dòng chảy của thế hệ họa sĩ đương đại cùng thời.

Để hiểu hơn về phong cách nghệ thuật của Nguyễn Ngọc Liêm cũng như những quan niệm đã đưa anh đến với hành trình sáng tạo hôm nay, mời bạn cùng đón đọc Nguyễn Ngọc Liêm – Lọc sắc, tinh gọn và tĩnh lặng trong hành trình sáng tạo (Kỳ 2)!

Bài trước Bài tiếp theo