Chuyển đến nội dung
Ngôn ngữ/
Ngô Viết Thụ – Kiến trúc hiện đại của tâm hồn Việt (Kỳ 2)

Ngô Viết Thụ – Kiến trúc hiện đại của tâm hồn Việt (Kỳ 2)

Ngô Viết Thụ sinh ra và lớn lên trên vùng đất cố đô Huế giàu truyền thống văn hóa. Con người ông là sự kết tinh của một di sản đậm đặc tinh thần Á Đông. Những năm tháng tiếp cận nền kiến trúc tiên tiến của châu Âu không làm phai nhạt cội nguồn ấy. Trái lại, chính cơ hội học tập và trải nghiệm nơi xứ người càng giúp ông nhận diện rõ hơn bản sắc của mình. Nhưng trên tất cả, điều làm nên tầm vóc của Ngô Viết Thụ chính là tư duy kiến tạo hướng về tương lai, cùng tinh thần cởi mở, sẵn sàng tiếp nhận tinh hoa của nhiều nền văn hóa khác nhau để tạo nên một ngôn ngữ kiến trúc rất riêng.

Ngôn ngữ Hiện đại (Modernism) phương Tây đại chúng

Nhờ được đào tạo bài bản tại cái nôi Beaux-Arts (Paris), cấu trúc thiết kế của Ngô Viết Thụ mang tính duy lý rất cao. Ông ưu tiên các mảng khối hình học phẳng, vuông vức, cùng các đường nét dứt khoát của bê tông cốt thép nhưng không hề thô kệch hay khô cứng. Nhờ sự tiết chế đó, các công trình luôn mang vẻ tối giản, mạnh mẽ mà vẫn giữ được sự thanh thoát.

Viện nguyên tử Đà Lạt, nay thuộc viện Năng lượng nguyên tử Việt Nam, được thiết kế bởi kiến trúc sư Ngô Viết Thụ. Nguồn: NgoViet.

Bên cạnh đó, ông khai thác tối đa sơ đồ mặt bằng mở (open plan) nhằm giải phóng không gian, đồng thời sử dụng hệ cột chịu lực để mở rộng diện tích sử dụng, tạo nên tầm nhìn thông thoáng và tính kết nối cao giữa các khu chức năng.

Thấm đẫm Triết lý và chiết tự phương Đông

Điều tạo nên sự khác biệt của Ngô Viết Thụ so với nhiều kiến trúc sư phương Tây cùng thời chính là nền tảng tư tưởng phương Đông đã thấm sâu trong con người ông. Sự hòa quyện giữa tinh thần Đông phương và ngôn ngữ kiến trúc hiện đại được đặt đúng chỗ, đúng mức, trở thành dấu ấn đặc trưng làm nên tên tuổi của ông.

Ngô Viết Thụ không đưa nguyên vẹn hình ảnh mái đình, cây đa hay những biểu tượng truyền thống vào công trình. Thay vào đó, ông kiến tạo kiến trúc bằng tư duy chiết tự Hán tự, phong thủy và triết học phương Đông. Dinh Độc Lập là minh chứng tiêu biểu, nơi toàn bộ bố cục mặt đứng được tổ chức dựa trên những chữ Hán mang ý nghĩa cát tường.

Lý giải kiến trúc Dinh Độc Lập theo tinh thần chiết tự phương Đông. Nguồn: NgoViet.

Toàn thể bình diện của Dinh tạo thành chữ CÁT (吉), tượng trưng cho điều tốt lành và may mắn. Trung tâm của Dinh là phòng Trình quốc thư, được xem là "tâm" của công trình. Lầu Tứ phương vô sự mang hình chữ KHẨU (口), biểu trưng cho giáo dục và tự do ngôn luận. Cột cờ đặt giữa hình chữ Khẩu tạo thành chữ TRUNG (中), nhắc nhở rằng muốn có dân chủ thì trước hết phải có lòng trung kiên.

Các mái hiên, bao lơn và tiền sảnh tạo nên ba nét ngang của chữ TAM (三), gợi triết lý "dân chủ hữu tam viết nhân, viết minh, viết võ", mong muốn một quốc gia muốn hưng thịnh cần hội tụ đủ Nhân – Minh – Võ. Khi kết hợp với nét dọc ở trung tâm sẽ tạo thành chữ VƯƠNG (王), còn kỳ đài phía trên trở thành nét chấm để hình thành chữ CHỦ (主), biểu trưng cho chủ quyền dân tộc. Toàn bộ hệ bao lơn cùng hai hàng cột phía trước tiếp tục tạo nên chữ HƯNG (興), gửi gắm khát vọng về một đất nước trường tồn và hưng thịnh.

Không chỉ ở Dinh Độc Lập, nhiều công trình của ông đều tuân thủ nguyên tắc minh đường với khoảng sân rộng phía trước, thế đất hài hòa cùng trục đối xứng trang nghiêm. Đó là sự gợi nhắc đến cấu trúc của kinh thành hay cung điện Huế, nhưng được chuyển hóa bằng một hình thức hoàn toàn hiện đại.

Kiến trúc nhiệt đới bản địa – Tư duy kiến trúc xanh sơ khai

Ngô Viết Thụ đặc biệt quan tâm đến sự thích nghi với điều kiện khí hậu nhiệt đới của Việt Nam. Một trong những dấu ấn nổi bật nhất trong tư duy ấy là hệ thống lam gió (louvers).

Hệ thống rèm hoa đá của Trường Trung học Kiểu mẫu Huế, nay là Trường Đại Học Sư phạm Huế, được thiết kế bởi kiến trúc sư Ngô Viết Thụ. Nguồn: Halamp.

Hệ rèm hoa đá bằng bê tông được kiến trúc sư Ngô Viết Thụ đưa vào các công trình, xuất hiện trên mặt đứng của Dinh Độc Lập hay Chợ Đà Lạt vừa có tác dụng chắn nắng gắt, vừa đón gió tự nhiên, điều tiết ánh sáng dịu nhẹ và vẫn đảm bảo sự riêng tư cho không gian bên trong.

Những khối bê tông vốn nặng nề, sau khi được thổi hồn bởi kiến trúc sư Ngô Viết  trở nên nhẹ bẫng như những tấm rèm lụa truyền thống, đồng thời thể hiện tư duy thiết kế thích ứng với môi trường mà ngày nay được xem là một trong những nền tảng của kiến trúc xanh.

Sự giao thoa cấu trúc cấu kiện và Mỹ thuật Công giáo

Khi thiết kế các công trình tôn giáo, tiêu biểu là Nhà thờ Chính tòa Phủ Cam (Huế), Ngô Viết Thụ tiếp tục cho thấy khả năng dung hòa giữa kỹ thuật xây dựng hiện đại và tinh thần tín ngưỡng.

Nhà thờ Chính tòa Phủ Cam là một trong những công trình Công giáo quan trọng và lâu đời nhất tại Huế. Tiền thân của nhà thờ được dựng từ năm 1682 bằng tranh tre, sau nhiều lần trùng tu mới dần trở thành công trình quy mô lớn như ngày nay. Khi đảm nhận thiết kế, Ngô Viết Thụ không lựa chọn sao chép nguyên mẫu kiến trúc Gothic truyền thống, mà tìm kiếm một ngôn ngữ tạo hình mới phù hợp với bối cảnh Việt Nam. 

Nhà thờ chính tòa Phủ Cam do kiến trúc sư Ngô Viết Thụ thiết kế. Nguồn: Youtube Kênh Nhà Chúa.

Nhà thờ có mặt bằng hình thánh giá, kết hợp kỹ thuật xây dựng hiện đại với tinh thần tạo hình của kiến trúc phương Tây cổ điển. Không gian rộng lớn có sức chứa khoảng 2.500 người nhưng vẫn giữ được cảm giác thanh thoát nhờ hai tháp chuông vươn cao cùng tỷ lệ kiến trúc cân đối, tạo nên vẻ uy nghiêm mà không nặng nề.

Thánh đường bên trong Nhà thờ chính tòa Phủ Cam. Nguồn: Wikipedia.

Điểm đặc sắc nhất nằm ở không gian nội thất. Thay vì sử dụng hệ cột và mái vòm Gothic truyền thống, Ngô Viết Thụ lựa chọn những hệ cuốn bê tông cốt thép uốn cong mềm mại nhưng đầy vững chãi, nâng toàn bộ mái công trình lên cao. Giải pháp kết cấu này không chỉ thể hiện trình độ kỹ thuật mà còn cho thấy cảm quan của một họa sĩ khi tổ chức các đường cong trong không gian ba chiều.

Nhìn từ bên ngoài, công trình gợi liên tưởng đến một cuốn Kinh Thánh đang mở. Bước vào bên trong, hệ kết cấu ấy tạo nên một không gian linh thiêng, huyền nhiệm, nơi ánh sáng, đường nét và tỷ lệ kiến trúc hòa quyện để khơi gợi cảm xúc của người chiêm ngưỡng.

Nhà thờ Bảo Lộc, được thiết kế bởi kiến trúc sư Ngô Viết Thụ. Nguồn: Halamp.

Những kỹ thuật điêu luyện của Ngô Viết Thụ không chỉ dừng lại ở lĩnh vực kiến trúc. Ông còn chuyển hóa tư duy không gian ấy lên mặt phẳng hội họa, nơi mỗi bức tranh đều mang dấu ấn của một người làm kiến trúc. Hội họa của ông sẽ được khám phá rõ nét hơn trong bài viết Ngô Viết Thụ – Khi cái nhìn của kiến trúc sư 'chiếm lĩnh' khung tranh (Kỳ 3). Mời các bạn cùng đón đọc!

Bài trước Bài tiếp theo