Chuyển đến nội dung
Ngôn ngữ/
Fortunato Depero, Skyscrapers and Tunnel, 1930

Chủ nghĩa Vị lai – Bão tố sáng tạo và cuộc chinh phục toàn cầu

Chủ nghĩa Vị Lai tựa ngọn lửa bùng lên từ tuyên ngôn bốc lửa của Marinetti năm 1909, nhanh chóng biến thành cơn bão quét qua mọi ngóc ngách nghệ thuật thế giới. Nó không dừng lại ở biên giới nước Ý; nó trở thành hiện tượng toàn cầu, một cuộc cách mạng thẩm mỹ định hình lại cách con người cảm nhận về tốc độ, máy móc và chính tương lai của mình.

Cuộc cách mạng khởi phát: Từ tuyên ngôn đến bàn tay sáng tạo

Khởi đầu bằng một vụ nổ ngôn từ vào ngày 20 tháng 2 năm 1909, khi những dòng chữ đầy khiêu khích của Filippo Tommaso Marinetti chiếm trọn trang nhất tờ Le Figaro danh giá ở Paris. Marinetti, với giọng điệu của một nhà tiên tri cuồng nhiệt, tôn vinh "vẻ đẹp của tốc độ", ngợi ca "chiếc xe đua gầm rú còn lộng lẫy hơn cả tượng thần Chiến thắng Samothrace", và kêu gào phá hủy tất cả các viện bảo tàng.

Le Figaro, 1909

Le Figaro, 1909. Nguồn: Fashionnet.

Đầu năm 1910, ba gương mặt họa sĩ trẻ đầy nhiệt huyết Umberto Boccioni, Carlo Carrà và Luigi Russolo chính thức gia nhập hàng ngũ của Marinetti, cùng nhau soạn thảo bản Tuyên ngôn Kỹ thuật của Hội họa Vị Lai. Họ tuyên bố: "Chúng ta phải vẽ âm thanh chói tai của phố xá, vẽ mùi hăng nồng của xưởng máy, vẽ sự rung động không ngừng của ánh đèn điện... Bởi vì thế giới không đứng yên, nó là một dòng chảy hỗn mang và bất tận của năng lượng!" Boccioni đã biến tuyên ngôn đó thành hình ảnh chấn động trong bức "Thành phố trỗi dậy" (1910). Những con ngựa dường như không còn là sinh vật hữu cơ; chúng trở thành những cỗ máy bằng xương thịt, phi nước đại cuồng nhiệt, chân đạp vỡ nền đá cũ kỹ. Đường nét chồng chéo, gãy khúc, màu sắc đối chọi gay gắt, tất cả tạo thành một bản giao hưởng thị giác hỗn loạn nhưng đầy sức sống, minh chứng hùng hồn cho khả năng "vẽ được sự chuyển động" của Vị Lai.

Cơn bão vượt biên giới: Vị Lai trở thành hiện tượng toàn cầu

Bước ngoặt định danh và đưa Vị Lai ra ánh sáng quốc tế chính là Triển lãm Đầu tiên về Hội họa Vị Lai khai mạc tại Paris vào tháng 2 năm 1912. Ba mươi bốn tác phẩm như ba mươi bốn quả bom nổ tung vào sự tĩnh lặng đang ngự trị của nghệ thuật viện hàn lâm. Người xem đứng sững trước "Tốc độ của Xe mô tô" (1913) của Giacomo Balla, nơi chiếc xe và người lái tan biến thành vô số vệt sáng, vòng quay bánh xe không còn là hình tròn mà là một thiên hà thu nhỏ đang xoáy tít, truyền tải hoàn hảo cảm giác chuyển động kinh hoàng. Triển lãm không chỉ gây tranh cãi dữ dội mà còn là tiếng súng hiệu, báo hiệu sự lan tỏa không thể ngăn cản của làn sóng Vị Lai. Nó khiến những nghệ sĩ tiên phong khắp châu Âu, như Kazimir Malevich ở Nga, phải thốt lên nhận thức mới mẻ: "Nghệ thuật phải là một cỗ máy năng động dự báo tương lai, chứ không phải tấm gương phản chiếu tĩnh lặng của hiện tại hay quá khứ!"

Umberto Boccioni, La Strada Entra Nella Casa, 1912

Umberto Boccioni, La Strada Entra Nella Casa, 1912. Nguồn: Bảo tàng Sprengel, Hanover, Đức.

Từ Paris, cơn bão Vị Lai nhanh chóng vượt biên giới, tìm thấy mảnh đất màu mỡ nhất tại nước Nga đang sục sôi cách mạng. Natalia Goncharova trở thành gương mặt tiên phong với loạt tranh "Máy bay trên Thành phố" (1913). Những cỗ máy bay bằng kim loại lạnh lùng lượn trên nền trời đỏ chói như máu, đường nét gãy khúc, góc cạnh như tia chớp, màu sắc đối chọi đến chói mắt. Đặc biệt, Kazimir Malevich, người sau này sẽ đi tiên phong với Chủ nghĩa Siêu việt (Suprematism), đã khởi đầu hành trình cách mạng của mình dưới ngọn cờ Vị Lai. Tác phẩm "Cái Cưa Máy" (1912) của ông là một minh chứng: lưỡi cưa sắc bén không còn là công cụ tĩnh mà biến thành một dải sóng âm thanh bằng hình ảnh, truyền tải sự gầm rú và sức mạnh hủy diệt sáng tạo của máy móc. Vị Lai Nga mang một sắc thái riêng, kết hợp giữa khát vọng hiện đại hóa mãnh liệt và tinh thần cách mạng xã hội đang dâng cao.

Xa hơn về phương Đông, tại Nhật Bản vừa thoát khỏi thời kỳ bế quan tỏa cảng và khẳng định sức mạnh qua chiến thắng trước Nga (1904-1905), tinh thần Vị Lai cũng tìm được tiếng vọng sâu sắc. Dù không có một nhóm tuyên ngôn chính thức, sự ngưỡng mộ sức mạnh công nghiệp và khát vọng hiện đại hóa đã khiến Vị Lai thấm sâu vào văn học và mỹ thuật. Trong hội họa, Kinoshita Shūichirō thể hiện tinh thần ấy qua bức "Vũ điệu Tokyo" (1915). Những nữ diễn viên Kabuki truyền thống không còn dáng vẻ uyển chuyển, tĩnh tại; họ bị phân rã thành những vệt màu sắc chuyển động hỗn loạn, hòa vào nền của những tòa nhà cao tầng đang mọc lên và ánh đèn điện nhấp nháy, phản ánh nhịp điệu gấp gáp, hỗn độn của một Tokyo đang chuyển mình mạnh mẽ sang hiện đại. 

Ngay cả tại Anh và Pháp, nơi có truyền thống nghệ thuật lâu đời, Vị Lai cũng tạo ra những gợn sóng mạnh mẽ, kích thích sự ra đời của các trào lưu tiền vệ mới. Tại London, năm 1914, dưới sự dẫn dắt của Wyndham Lewis, nhóm Vorticism (Chủ nghĩa Hỗn độn) ra đời, rõ ràng chịu ảnh hưởng sâu sắc từ năng lượng và sự phá cách của Vị Lai, dù kết hợp nó với tính hình học cứng rắn của Lập thể. Điêu khắc gia Henri Gaudier-Brzeska với tác phẩm "Cỗ máy Tư duy" (1915) – một cấu trúc từ những khối thép góc cạnh, ghép nối một cách cơ học – rõ ràng là một lời đối thoại trực tiếp với tác phẩm điêu khắc kinh điển "Hình dạng Độc đáo của Sự Liên tục trong Không gian" (1913) của Boccioni, cùng khám phá chủ đề chuyển động và năng lượng nhưng bằng một ngôn ngữ khác, góc cạnh và cơ khí hơn.

Những vì sao vụt sáng của trường phái Vị Lai 

Giữa cơn bão sáng tạo ấy, những cá nhân kiệt xuất đã định hình diện mạo và để lại dấu ấn không thể phai mờ của Chủ nghĩa Vị Lai. Umberto Boccioni (1882-1916), linh hồn của phong trào, không chỉ là họa sĩ tài ba mà còn là nhà lý luận sắc sảo và là "cha đẻ của điêu khắc hiện đại". Tác phẩm điêu khắc bằng đồng "Hình dạng Độc đáo của Sự Liên tục trong Không gian" (1913) của ông là một biểu tượng vĩnh cửu. Khối đồng không tĩnh tại; nó uốn éo, chảy tràn, vươn tới như một ngọn lửa sống, một làn gió cuốn, nắm bắt bản chất của chuyển động trong không gian một cách phi thường. Cái chết bi tráng của ông ngoài chiến trường Thế chiến I năm 1916 không chỉ là mất mát lớn lao mà còn như một dấu chấm hết đầy tính biểu tượng cho thời kỳ huy hoàng nhất của Vị Lai Ý. 

Fortunato Depero, Skyscrapers and Tunnel, 1930

Fortunato Depero, Skyscrapers and Tunnel, 1930. Nguồn: Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại và Đương đại Trento và Rovereto (MART), Ý.

Giacomo Balla (1871-1958) lại là bậc thầy của ánh sáng và nghiên cứu chuyển động. Bức tranh "Chó dạo chơi" (1912) nổi tiếng của ông, với những chân chó và đuôi chó nhân lên thành một chuỗi bóng mờ liên tục, đã trở thành hình ảnh kinh điển khi nói về việc mô tả quỹ đạo thời gian trong hội họa. Ông còn đưa tinh thần Vị Lai vào cả thiết kế thời trang với bộ "Trang phục Vị Lai" (1914) – những chiếc áo khoác màu cam chói, ghép từ các mảnh vải hình tam giác, hình tròn táo bạo, như một tuyên ngôn di động về "vẻ đẹp năng động" và cả "vẻ đẹp chiến tranh" mà Marinetti từng ca ngợi. 

Natalia Goncharova (1881-1962) vươn lên như một ngôi sao sáng của Vị Lai Nga. Bức "Xe đạp" (1913) của bà là một ma trận chuyển động: bánh xe, khung xe, bàn đạp và cả bóng người đi xe chồng lấn, hòa tan vào nhau trong một mạng lưới đường năng lượng được tô điểm bởi màu xanh dương điện giật và đỏ son rực rỡ như tiếng kèn đồng vang lên giữa phố xá. 

Tinh thần nổi loạn, khát vọng phá vỡ quy tắc và sùng bái cái mới của Vị Lai đã truyền lửa trực tiếp cho các trào lưu kế tiếp như Dada chống đối tất cả, Siêu thực khám phá tiềm thức, và đặc biệt là Kiến trúc Hiện đại với triết lý "hình thức đi theo công năng". Cuộc chinh phục toàn cầu của Vị Lai tuy ngắn ngủi nhưng mãnh liệt, để lại không chỉ những tác phẩm kinh điển mà còn là một tinh thần bất diệt: dám đốt cháy quá khứ để thắp sáng con đường đến tương lai.

Bài trước Bài tiếp theo